Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011
Thứ Năm, 10 tháng 3, 2011
TẠ QUANG TRUNG - GIO LINH XƯA
Con đường đó một thời đi lại
Quán Phượng xưa vẫn còn tồn tại
Vườn chè thơm đượm phủ màu xanh.
Tôi cố quên, nhưng mãi đi tìm
Bạn bè, bà con cùng thân thuộc
Gặp lại nhau vui chung điếu thuốc
Chén rượu nồng uống mãi chẳng say
Vì hơi cay không đủ độ dày
Đi xuyên suốt trái tìm người lãng tử
Và mọi người cùng nhau tự nhủ
Gio Linh xưa mãi mãi thân thương!
TQT
Đã đăng trên Tình Quê số 4, 2004
Thứ Tư, 9 tháng 2, 2011
RỪNG THƠ XƯỚNG HỌA MỪNG XUÂN
BẤM VÀO ĐÂY
Thứ Sáu, 28 tháng 1, 2011
LÊ SINH – TRÁI TIM NGƯỜI
Đâu biết người đi quên năm tháng
Quê nhà vời vợi nỗi chờ mong
Xóm cũ mõi mòn bao mưa nắng
Xót xa ủ kín mãi trong lòng
Đâu biết bên trời từng lận đận
Phút giây biền biệt máu về tim
Đem theo rừng núi hồ sông biển
Mà suốt đời riêng mãi đi tìm
Thắm thoát mấy mươi năm qua tết
Dấu chân mờ mịt cõi sương mây
Bóng núi ngã màu truông hồ điệp
Mang chi thương nhớ của bao ngày
Đâu biết ngày đi quên dâu bể
Người về lặng lẽ đứng bên sông
Con đò đậu bến quê nằm đợi
Mà vấn vương chi tận đáy lòng
Đâu biết mai vàng khoe trước ngõ
Gió xuân lay động trái tim người
Xóm thôn vắng lặng bao năm tháng
Nỗi nhớ trào dâng ngậm ngùi trôi
Năm xưa tiếng pháo treo đầu ngõ
Nắng cũng bùng lên cạnh hiên nhà
Năm nay là đã bao nhiêu tết
Người mãi một đời với cách xa.
(Anh Lê Sinh đã từng có thơ đăng trên tập san Văn trước 1975 với bút danh HUY UYÊN)
Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011
NGUYỄN VĂN LONG - CHÙM THƠ
Nguyễn Văn Long quê Cam Lộ, Quảng Trị. Học Nguyễn Hoàng từ 65-72 , ba năm đệ nhị cấp học ban C-Pháp văn, nhà ở đường Lê Thái Tổ đoạn đối diện Cửa Tiền (thành Quảng Trị).
Sau 1975, Long về lại Cam Lộ," năm 78 lưu lạc vào Bình Tuy cuốc đất làm rẫy. Đến 86 thì lên Đức Linh theo vợ. " ( email của NVL gửi LBL). Bà xã của Long là giáo viên nay đã nghỉ hưu và Long cũng có thời gian hợp đồng dạy tiếng Anh tại một trường PTCS ở Đức Linh, Bình Thuận.
Năm 2006, Long lâm bệnh và đã “ra đi” vào ngày 10.12.2010 tại thị trấn Võ Xu, Đức Linh, Bình Thuận, để lại bao tiếc thương-đau xót cho bè bạn cùng lớp và đồng môn đã từng quen biết Long. Xin giới thiệu với quý thầy cô và ace đồng môn một hồn thơ Quảng Trị, làm thơ chỉ vì :"Cuộc đời tao vất vả nhiêu khê lắm !... " .
Đọc NV Long và cùng tưởng niệm về những cựu NH đã sớm giã từ cuộc chơi !

CHIỀU TRÊN SÔNG LA NGÀ
Chiều trên sông soi nghiêng mờ đỉnh núi
Thuyền êm xuôi sông vắng nước lên rồi.
Chiều xuống muộn hoa bằng lăng tím ngắt,
Lục bình trôi, xanh thẳm lục bình trôi.
Sông La Ngà bao đời nay vẫn thế,
Vẫn hai mùa mưa nắng đục trong.
Khi cạn khi sâu, lao xao gợn sóng,
Con nước lên cao, con nước xuôi dòng.
Ta hơn nửa đời làm hàn sĩ,
Đã từ lâu xa lạ phố phường.
Nợ áo cơm nhiều khi thẹn mặt,
Đêm lều tranh uống rượu ngắm trăng suông.
Đôi khi thơ thẩn tìm quanh quất,
Cảm khái làm thơ cũng đỡ sầu.
Xem ra thiên hạ lòng không chật,
Thôi cũng đành xong chuyện bể dâu.
Ta bỗng nhớ dòng sông tuổi nhỏ,
Sáng hồn ta một thuở trăng chờ.
Em tới trường mùa thu áo lụa,
Nắng hoa cười mắt biếc đong đưa.
Ta đơn độc giữa một trời sông nước,
Ngắm hoàng hôn mây trắng ngang đầu.
Chiều trên sông La Ngà buồn hiu hắt,
Dòng sông xưa ai biết chảy về đâu.
TA VỀ
Thôi ta về với ta thôi,
Ta về vui với ngậm ngùi chia xa.
Từ em mấy độ phù hoa,
Trăng rơi thềm cũ nhạt nhoà hương xưa.
TRỜI GẦN
Mù sa xuống phố trời gần,
Bỗng như thấy cả phù vân một đời.
Em mê mải mộng chân trời,
Mùa phai áo lụa nụ cười an nhiên.
PHÔI PHA
Tình theo chiếc lá bay xa,
Trôi hương theo gió phôi pha tháng ngày.
Vàng thu bàng bạc chiều mây,
Em phơi kỷ niệm cho đầy chông chênh.
CŨ
Anh nhớ mùa trăng cũ,
Mắt ai tròn long lanh.
Anh xót xa tình cũ,
Mắt ai buồn mông mênh.
LỬA CƯỜI
Sáng nay ta thấy lửa cười,
Hoa phù dung nở trắng trời phương đông.
Phượng hoàng đậu xuống rừng phong,
Xuân Hương xoã tóc giữa dòng sông thơ.
NGUYỄN VĂN LONG

Hình của NASON NGUYEN từ trang http://raovat.sile.vn
Chủ Nhật, 9 tháng 1, 2011
LÊ NGỌC PHÁI - THƯƠNG MÃI QUÊ TÔI
Kỷ niệm ngày về Quảng Trị 2001

Quê Hương ơi chiều nay tôi trở lại
Lòng ngậm ngùi với bao nỗi nhớ nhung
Qua Thạch Hãn màn đêm buồn diệu vợi
Phố xá mơ màng, sông nước mông lung.
Đất trường xưa thấp thoáng bóng phượng hồng
Dòng Vĩnh Định đầy vơi theo mưa nắng
Trong gió thoảng lời mẹ ru xa vắng
Sương trăng mờ sâu lắng vạn niềm thương.
Đây Hạnh Hoa, đây Ngô Xá, Xuân Dương
La Duy đó, làng quê tôi yêu dấu
Đường số 8 xanh tươi màu, lúa, đậu
Ba Bến trải dài tâm sự muôn phương.
Thương bà con luôn dãi nắng dầm sương
Mãi bám ruộng bám nương tìm lẽ sống
Yêu xóm thôn với trăm ngàn lối mộng
Ánh mắt vô thường hy vọng ngày mai.
Quê Hương ơi những ngày tôi trở lại
Nắng mới về hàng cau nở đầy bông
Trời đất thân quen thơm ngát ruộng đồng
Nghe giọng chào nhau mặn nồng thắm thiết…
Tình quê hương, ôi tình yêu bất diệt!
Đã bao đời sống chết với quê hương
Dù nơi đâu trên muôn vạn nẻo đường
Lòng vẫn nhớ vẫn thương về quê cũ.
Lê Ngọc Phái
Thứ Tư, 22 tháng 12, 2010
Thầy TRẦN KIÊM ĐOÀN - VỌNG GIÁNG SINH

Xin chúc bạn hiền đầy hy vọng
Niềm vui dưới thế cõi bình an
Thương yêu hoan hỷ khơi dòng sống
Trí tuệ, từ bi hiện rỡ ràng
Chúc những ước mơ thành sự thật
Giáng Sinh mừng đón rạng huy hoàng
Sáng từ tâm thức đêm tri ngộ
Năm Mới thiền môn Xuân đã sang
***
CHRISTMAS SENSES
I wish you hope and joy in peace
Days filled with warmth and loving wisdom,
Compassion, mindfulness and so much more
May all your dreams come true
May you have an enlightened Merry Christmas
And a paramita New Year, too.
Sacramento, Mùa Giáng Sinh 2010
Trần Kiêm Đoàn
Chủ Nhật, 12 tháng 12, 2010
NGUYỄN VĂN LONG - CHÙM THƠ
Anh Nguyễn Văn Long đã hoá thành người thiên cổ. Xin thắp nén tâm nhang tưởng niệm anh .
Chỉ cách đây khoảng tuần lễ , anh mới đề nghị trang lathuy.blogtiengviet.net đăng lại các bài thơ anh làm từ thời học sinh ban C Trường Trung Học Nguyễn Hoàng Quảng Trị (đã đăng trong tập san NGUYỄN HOÀNG - CHÂN DUNG VÀ KỶ NIỆM tập 6, trang 509 - 516) cho bạn bè anh đọc lại. Chưa kịp thực hiện, đã bất ngờ bàng hoàng nghe tin anh mất.
Xin giới thiệu các bài thơ học trò anh sáng tác từ 40 năm về trước.
Đoàn Minh Phú
EM ĐI PHỐ
Em đi dưới phố áo dài
Trắng trong chiều gió gót hài nhẹ tênh
Đất trời có phải mùa xuân
Nhớ người độ ấy ăn năn gọi về.
LÊN DỐC
Em đi dáng nhỏ ngập ngừng
Lên con dốc hẹp điệu mừng đôi chân
Trời trong xanh nắng bình yên
Mười lăm tuổi đã mơ duyên hẹn hò.
LÀM THƠ
Em tôi mặc áo lụa vàng
Buổi trưa gió thổi muộn màng làm thơ
Trong vườn ngập nắng hoang sơ
Bỗng dưng bảng lảng ý thơ hiện về.
EM MANG ÁO MỚI
Em mang áo mới trong ngày mới
Duyên dáng lòng anh ngó mải mê
Áo mới trong chiều hôm gió lộng
Áo màu xanh bát ngát tình quê
Áo mới em mang được mấy ngày
Mà sao tình ý mãi mê say
Em ơi con gái thời xuân sắc
Đừng cho mơ ước quá tầm tay.
MAI EM VỀ QUẢNG TRỊ
Mai em về Quảng Trị không em?
Về thăm lại chốn ngày xưa tuổi nhỏ.
Gió mùa đông có làm em buốt giá,
Bên trời xa em có lạnh trong hồn?
Mai em về đi giữa nắng hoàng hôn,
Ngắm mùa thu dịu dàng trên phố cũ.
Những con đường thân quen giờ rất lạ,
Bước ngập ngừng em có nhớ bâng khuâng?
Anh ở nơi nầy thị trấn buồn tênh,
Chiều phố huyện mập mờ sương khói.
Vắng bầu bạn quen dần năm tháng đợi,
Đời quẩn quanh bên dáng núi chơ vơ.
Anh bây giờ vẫn tập tễnh làm thơ,
Những vần thơ xưa vụng về gượng gạo.
Anh bây giờ có khi buồn rạc gáo,
Cõi nhân gian còn lắm chuyện eo sèo.
Mai em về qua Dãy phố buồn thiu*,
Thương quê mẹ một thời binh lửa.
Từng lớp người lên đường đi tứ xứ,
Bây giờ phiêu tán tận phương nao?
Mai em về đồng vọng giữa trời cao,
Buồn làm chi bao mối tình đã lỡ.
Dòng sông êm vẫn bốn mùa thương nhớ,
Em về đi em bến đợi trăng chờ.
NGUYỄN VĂN LONG
*Dãy phố buồn thiu hay"con đường không vui" (la rue sans joie) :
đoạn đường trên quốc lộ 1 ngang qua Diên Sanh do người Pháp
đặt tên trong chiến tranh, binh lính Pháp thường hay bị phục kích ở đây.
Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2010
NGUYỄN VĂN LONG - CHÙM THƠ

UỐNG RƯỢU VỚI BẠN NGÀY GẶP LẠI
Rót rượu hề ta uống rượu chơi
Rượu nầy "đâu cạn chén li bôi"
Mình gặp lại nhau 10 năm lẻ
Chén chú chén anh cũng đã đời
Nâng li ấm áp tình bằng hữu
Một tiếng khà vang tận trời xanh
Lâu rồi vắng tiếng cười sảng khoái
Trăng trước thềm soi bóng hiền nhân
Bọn mình cứ mát trời ông địa
Trăm năm là mấy một ngày vui
Gian khổ trên đời quên tuốt luốt
Giờ biết thương người uống rượu thôi
Tráng sĩ xưa mài gươm đánh giặc
Nhiều khi ngơ ngẩn một vầng trăng
Tàn cuộc rượu lên đường xung trận
Sá hề chi đá nát vàng tan
Hề ta hát giang hồ tiếu ngạo
Tưởng mình như gã Lệnh Hồ Xung
Say tình say rượu quên trời đất
Thế giới ngả nghiêng chẳng bận lòng
Tâm tình thắm đẫm vào men rượu
Lưu Linh hề lạc bước trần ai
Chiếc lá vàng rụng bay vào chiếu
Mai ta về theo gió thu phai
THÁNG 8, MƯA VỀ BIỂN KHƠI
Chiều mưa nhớ bạn thời dong ruổi,
Ôm gối thờ ơ ngồi co vai.
Tháng 8 trời mưa buồn rưng rức,
Nước chảy theo dòng về biển khơi.
Ta biết đâu dưới trời Phan Thiết,
Mưa có về theo gió mây đưa.
Ta biết đâu em còn thương tiếc,
Lời muộn phiền bài hát "Diễm xưa".
Ta nhớ chứ trường xưa bè bạn,
Nguyễn Hoàng một thuở hẹn non sông.
Em nhớ chứ bài ca viễn mộng,
Tìm động hoa vàng nhớ xa xăm.
Như cổ tích hoa vàng mấy độ,
Chốn đầu non người mãi chưa về.
Cuối bãi ghềnh chiều hôm thấp thoáng,
Bóng người đâu biền biệt nẻo quê.
Sao bỗng nghe mùa thu mắt biếc,
Thoáng về đây như nỗi hẹn hò.
Sao bỗng nghe xôn xao ngày cũ,
Khung trời xưa giờ đã hoang vu.
Ô hay,buồn tênh đòi khô cạn,
Ngâm câu thơ cũ dạ nào nguôi.
Tháng 8 trời mưa buồn rưng rức,
Nước chảy theo dòng về biển khơi.
QUA CẦU THẠCH HÃN
Anh trở về qua cầu Thạch hãn
Tìm lại khung trời xưa đã xa
Ngắm dòng sông yên nằm đành phận
Bao tang điền thương hải cũng phôi pha
Mắt anh không còn trong như buổi ấy
Không thấy lăn tăn sóng vỗ chân cầu
Con sóng vỗ trong lòng anh năm cũ
Mấy mươi mùa trôi nổi sóng về đâu?
Đứng trên cầu bâng khuâng nhìn nước chảy
Mấy nhịp cầu trơ trọi tháng cùng năm
Ôi những cuộc đời trôi theo số phận
Cũng dập dềnh như kiếp sống đa đoan
Vẫn còn đây mưa Tích tường Như lệ
Nắng Nhan biều chùa Sư nữ bên sông
Tiếng chuông chiều năm xưa còn đồng vọng
Giữa mây trời sông nước mênh mông
Nên có khi anh còn hoài niệm
Một tình riêng u ẩn tự bao giờ
Trăng đã khuất bên kia miền viễn mộng
Hơn nửa đời chưa hết ngu ngơ
Đừng trách anh hoài cảm những lời thơ
Con chim nhỏ đã bay về với biển
Chiều qua cầu âm vang thời mới lớn
Buồn mênh mang vương vấn nợ tình xa
KHI VỀ QUẢNG TRỊ
Trở về khi không còn trai trẻ,
Đường trường xa ngựa nản chân bon.
Lớp lớp mây đưa hồn lau lách,
Mưa trong lòng tôi em biết không?
Về đây ngơ ngẩn cùng mây núi,
Núi đứng ngàn năm vẫn chở che.
Chở che ta nhé,giùm ta nhé!
Kiếp này đành mãi kẻ xa quê.
Ta về bước chân thật êm,
Vườn xưa sao quen mà lạ.
Ta về nghêu ngao khúc hát,
Qui cố hương hề,qui cố hương!
Công danh bèo bọt như là mộng,
Chuyện cũ nhiều khi lắm đoạn trường.
Bạn bè dăm đứa đi biền biệt,
Mút mùa lệ thuỷ chẳng tăm hơi.
Quê cũ giờ đây thành đất khách,
Bóng chim tăm cá tận phương trời.
Em còn nhớ chút tình ta tuổi dại,
Dù cho tình nhỏ đã phôi pha.
Em còn nhớ con đường xưa áo lụa,
Một thuở đi về rộn gót hoa.
VỀ MỘT CON ĐƯỜNG.
Tôi sẽ về tìm lại tuổi thơ tôi,
Đường Bờ hồ số nhà...Lê Thái Tổ
Chỉ mấy chục bước chân là ra tới phố,
Phố ngày xưa còn thấp thoáng ngày nay.
Con đường tới trường mỗi buổi sớm mai,
Nắng lung linh chảy dài chân Thành cổ.
Mưa giăng đan kín lối chiều về,
Tôi lớn dần theo nhịp võng mẹ đưa,
Bao đứa con với bao điều mong ước.
Cùng đám bạn bè nhởn nhơ thân thiết,
Những buổi chiều lộng gió nắng bờ sông.
Cà phê Quyên ngọt ngào trong khói thuốc,
Những đêm buồn dạo bước phố mùa đông.
Ôi nhớ hoài trăm nỗi nhớ mênh mông!
Nơi chốn ấy có tình yêu ấp ủ,
Có nắng vàng ngập tràn trên phố,
Có trăng soi in bóng Cổ thành.
Tôi sẽ về tìm lại bóng me xanh,
Em và tôi có những điều không nói được.
Mùa hạ đỏ hoang tàn trong kí ức,
Em còn không nuối tiếc một con đường?
NGUYỄN VĂN LONG
Thứ Sáu, 15 tháng 10, 2010
HỒ XUÂN LỘC - TRỞ VỀ TRƯỜNG XƯA
Anh Hồ Xuân Lộc, bạn cùng lớp với anh Lê Ngọc Phái, đã gởi cho Blog của chúng ta nhiều sáng tác về Nguyễn Hoàng, xin lần lượt giới thiệu cùng bạn đọc.
(Nhớ ngày hội ngộ Ái hữu Nguyễn Hoàng - Quảng Trị , 20/06/2010)
Trở về chốn cũ trường xưa
Không gian còn đó lưa thưa bạn hiền
Cây xanh rợp bóng trước hiên
Cho ta gợi nhớ thần tiên tuổi hồng
Vui buồn ngày ấy sáng trong
Tình yêu thánh thiện mênh mông góc trời
Đi vào hoài niệm tuyệt vời
Mùa xuân sáu chín chơi vơi một mình
Biết bao kỷ niệm xây tình
Tuổi xuân trỗi dậy lung linh ánh vàng
Hoa xưa in dấu dịu dàng
Tình thơ ngày nọ ngập tràn trong tim
Bây giờ tôi phải đi tìm
Bạn hiền chốn cũ chẳng nhìn nhau ra
Nửa đời nào có phôi pha
Đi tìm tình bạn đậm đà yêu thương
Biết bao thay đổi đời thường
Mỗi người một vẻ vấn vương trong lòng.
Hồ Xuân Lộc
Địa chỉ: 14 Trường Chinh, Đà Nẵng
ĐT: 05113 731 181, 01683 701 469
Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2010
BÀI CHO HUỆ
Eng nào học giỏi cho qua chung đò
Tam bê ba có nhiều trò
Cậu nào cũng thấy cao giò đẹp trai
Lại thêm học giỏi nhiều tài
Huệ mà ôm hết có ngày chìm sông
Bây giờ em đã có chồng
Nói ra chỉ tiếc chẳng trông mong gì
Nhất là anh chàng( T.) tình si
Yêu em quên cả lối đi về nhà
Những chiều tan học bước ra
Thẩn thơ đã thấy chàng ta đứng chờ
Nhưng đời ai biết chữ ngờ
Chiều xuân Huệ đã lên bờ sang sông
Bỏ ai ở lại ngóng trông
Nhìn theo con nước xuôi dòng cuốn trôi
Chuyện tình ngày ấy xa rồi
Lênh đênh một kiếp nổi trôi cuộc đời
Bây giờ gặp lại người ơi
Bùi Phước Vĩnh
Thứ Tư, 6 tháng 10, 2010
THƠ VIẾT CHO NGƯỜI ĐI XA

Tưởng tiếc anh Võ Thìn
Người đi rồi
Sông thơ nấc nghẹn, núi đồi thắt tim
Bàng hoàng gió ngác ngơ tìm
Cau đau rụng vỡ chân chim câu thề
Đường xưa mây trắng mải mê
Bùa yêu trổ ngọn bồ đề người qua
Áo sương nguyệt bạch đôi tà
Lở bồi mấy bến phù hoa... thôi đành
Tiễn người về cõi cao xanh
Một chung ta uống tàn canh hồng trần.
4h30 ngày 06/10/2010
VÕ VĂN LUYẾN
Chủ Nhật, 3 tháng 10, 2010
NHỚ GIỌNG NGƯỜI ĐỌC THƠ

Kính tặng hương linh anh Võ Thìn
“Giọt sương đậu mái lương đình
Nửa đêm thức giấc hỏi mình tan chưa?”
Thơ cứ chảy giọng người rang rảng đọc
Mặc cho chiều rượu ngấm mềm môi
Tóc rủ xuống, thân gầy bóng núi
Lêu khêu dáng người chiều cũng lênh đênh.
Tiếc quá: Chẳng còn ai để đọc…
Thơ, bóng chiều cũng hóa cô đơn
Đêm trăng lẻ, lấy ai mà dâu bể ?
Rượu cạn rồi thấy biển sâu hơn
Mai anh về quên sầu dáng núi
Một chút trăng buồn treo mãi đầu non.
8 h đêm cùng ngày anh mất.
Đó là những ý nghĩ không đắn đo tìm kiếm trong g
iây phút nhận được tin.
02/10/2010
Kính bút,
NGUYỄN HỮU MINH QUÂN

Thứ Năm, 30 tháng 9, 2010
THƠ XƯỚNG - HỌA
Bài xướng: Gửi người tôi thương
Xưa kia rượu hứng nổi vần thơ.
Vui thú đàn ca với kiệu cờ.
Chén bác, chén tôi nâng đến mắt.
Đáy hồn váng mộng dậy trong mơ.
Thời nay nhậu nhẹt ... thân đày đọa.
Thứ ấy say nhèm ... xác vất vơ.
Mắng vợ, đánh con, gây gổ khắp.
Môi mềm. miệng cứng, nói u ơ ./.
Hoàng Đằng
16/8/2010
Họa 1
Khi vui xướng họa mấy câu thơ ,
Gặp gở tri âm có rượu cờ .
Nhấm nháp đôi chung , xe lạc nước .
Chuyện trò dăm ý , pháo lơ mơ !
Cầm kì , thú ấy người tao nhã
Thi tửu , nào cho kẻ bá vơ ?
Tiêu khiển cũng do người tốt xấu
Chuyện lành hóa dữ vẫn ngon ơ !
Nguyễn Văn Tương
16/8/2010
Họa 2
Tao nhân mặc khách, rượu và thơ
Nhấp chén quỳnh tương, một nước cờ
Thời sự hàn huyên ,trăng với gió
Văn chương tâm sự , mộng và mơ
Giờ đây đổi khác, con như bố
Cụng chén dô dô, nói vẩn vơ
Rượu phí uống vào thêm tốn sức
Ngôn loạn tuôn ra quá ú ơ!
Trần Hào
Họa 3
TỰ CẢM
Tâm tình hướng đọng dệt nên thơ
Tự cảm như ta chậm nước cờ
Cuộc sống bon chen dường uể oải
Tiếng lòng mãi vọng tưởng đang mơ
Một đời bươn chải bao chìm nổi
Nửa kiếp phiêu bồng chuyện bá vơ
Đã thế đâu chơi cùng sự thế
Nghêu ngao khúc hát điệu à ơ
HỒ TRỊ
Họa 4
Vô đề
Trăn trở để rồi lại thẩn thơ
Thế gian từng trãi những bàn cờ
Thắng thua được mất không hề ước
Thành bại hết còn nào có mơ
Ngẫm lại tuần hoàn điều vớ vẩn
Suy đi hoán chuyển cái vu vơ
Xóa mau ván cũ làm keo mới
Xuống chó lên voi vinh nhục ơ
Võ sĩ Quý
Họa 5
Trên đời thú nhất bạn văn thơ
Gặp gỡ ôi thôi bụng mở cờ
Câu chuyện thao thao toàn sự thật
Nỗi niềm tửng tửng ngỡ cơn mơ
Tình đời vẫn đậm bao tha thiết
Việc nước sao đầy những bá vơ
Còn sức còn đôi câu phù thế
Không đành ngậm miệng mãi u ơ
Ngpvinhba
Họa 6
ĐÔI LỜI
Qua đây đọc cảm những vần thơ,
Thêm hứng thắng luôn mấy cuộc cờ,
Mới biết anh hùng đâu cõi mộng,
Nào hay kẻ sĩ vẫn trong mơ.
Chu choa giỏi rứa sao lơ láo.
Chèn đét tài ri cứ vẫn vơ.
Thời thế phải chăng chưa ái mộ,
Nên ai đó phải ngọng u ơ!
ÚT XE ÔM (comment của nhatthuyh)
Họa 7
Cuộc đời không phải một vần thơ
Tranh nhau danh tiếng một quân cờ
Lận đận lắm khi tràn nước mắt
Lao đao nhiều đận ngỡ là mơ
Bút nghiên bỏ xó về quy ẩn
Danh lợi không màng quyết chẳng vơ
Về quê tìm lại ngày xưa cũ
Góc sân trải chiếu ngủ mình ơ
Nhánh lan Rừng
Thứ Ba, 21 tháng 9, 2010
THÁI ĐÀO - NHẬT KÝ MỘT NGÀY
Thứ Sáu, 20 tháng 8, 2010
Bên tôi còn có bạn - BẠCH HUỆ
Thứ Tư, 28 tháng 7, 2010
Thứ Bảy, 26 tháng 6, 2010
Nguyễn Hoàng mười chén rượu nồng - HOÀNG TẤN TRUNG
(Kính tặng thầy, cô và các bạn trường Trung học Nguyễn Hoàng yêu thương)
Cùng nhau nâng chén đầy vơi
Mừng ngày hội ngộ bạn ơi nghĩa tình
Đồng môn, đồng khóa, đồng hành
Nguyễn Hoàng trường cũ tóc xanh học trò!
Chén này kính chúc thầy, cô (1)
Suốt đời tận tuỵ đưa đò sang sông
Bao nhiêu chuyến, bấy nhiêu lòng
Tình thương thầy (cô) gửi theo dòng đời trôi
Chén này chúc bạn bè tôi (2)
Bốn phương tụ hội về nơi nghĩa tình
Chén này chúc bạn thành danh (3)
Chăm lo đèn sách, học hành giỏi giang
Chén này chúc bạn ngang tàng (4)
Nam nhi kẻ sĩ dọc ngang một đời
Chén này chúc bạn xa xôi (5)
“Tha phương cầu thực” khắp nơi chưa về
Chén này chúc bạn bộn bề (6)
Miếng cơm, manh áo sơn khê dãi dầu
Chén này chúc bạn mạnh giàu (7)
Nghĩa tình thầy bạn làm đầu chữ tâm
Chén này chúc bạn tri âm (8)
Lời thơ, tiếng hát, tiếng cầm đam mê
Chén này chúc bạn hẹn thề (9)
Nguyễn Hoàng trường củ nhớ về ai ơi!
Chén này chúc bạn bè tôi (10)
Nguyễn Hoàng yêu dấu khôn nguôi nghĩa tình!
Trường xưa bạn củ đinh ninh
Bao nhiêu năm ấy, ta – mình cùng say
Quảng Trị 20/6/2010
Hoàng Tấn Trung
Thứ Năm, 24 tháng 6, 2010
Bốn mươi độ - NGUYỄN ĐẶNG MỪNG
Tặng bạn bè NH.nhân họp mặt mùa hè 2010.
Nóng bốn mươi độ
Quê nhà như chảo lửa rang khô
Trái khế còn lại trên cành nhăn nheo cong dấu hỏi
Chúng mình cong ngón tay lên
Ngoéo
Ba năm nữa về nghe.
Ba năm nữa vài lần ba năm nữa
Sẽ có người đi biền biệt không về
Như mùa hè bảy hai
Nhiều lứa đôi trễ tràng
Nóng bốn mươi độ
Chúng mình từng rượt nhau chí tử
Đứa chiến thắng hả hê
Đứa thất trận chạy mãi không về
Em qua cầu
Gió Nam Lào thổi bay em đâu mất
Bốn mươi năm sau gặp em lại giữa sân trường cũ
Má nhăn nheo
Nước mắt lăn hai dòng sinh tử
Ba năm nữa vài lần ba năm nữa
Còn ai để về không
Chúng ta con trai con gái
Chừ như trái chín trên cây
Càng cuối mùa càng rụng
Con cháu Nguyễn Hoàng ngơ ngác trước thời gian
Nếu có gian hàng bán tuổi thơ
Của ai đó bán cho chúng tôi cái tên trường xưa cũ
Chúng tôi sẽ đứng sắp hàng
Chia nhau người một chút
Làm quà về thế giới bên kia.
Chiều 20.6