Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011
Thứ Tư, 14 tháng 9, 2011
Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2011
TƯỞNG NHỚ TẠ QUANG TRUNG
XIN BẤM VÀO ĐÂY
Thứ Ba, 15 tháng 2, 2011
VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC

Kính gởi gia đình chị Trần Thị Liên Hoa và BLL NH Đồng Nai, NH64-71
Từ quê nhà Quảng Trị, quý Thầy Cô và các đồng môn Nguyễn Hoàng QT vô cùng xúc động và thương tiếc khi nhận được tin anh Hồ Ngọc Tố từ trần.
Sự ra đi của anh là mất mát lớn lao đối với gia đình, thân hữu, cùng đại gia đình NH chúng ta.
Trong giờ phút đau thương này, BLL NH tại Quảng Trị xin THÀNH KÍNH PHÂN ƯU cùng gia quyến.
Nguyện cầu anh sớm về miền Tịnh Độ.
Xin được chia sẻ cùng BLL NH Đồng Nai và NH 64-71 khi mất đi một thành viên tích cực đã đóng góp công sức nhiết tình trong công việc chung thắt chặt tình nghĩa Nguyễn Hoàng.
TX QT, ngày15-2-2011.
TM BLL NH QT.
Nguyễn Lớn- Đỗ Tư Nhơn
Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011
Vĩnh biệt anh Hồ Ngọc Tố

Nhóm CHS/NH tại Đồng Nai
Anh Tố ơi!
Đời người như mây nổi, như gió thổi, như chiêm bao...
Tin anh vĩnh quyết trần gian đã làm thầy bạn Nguyễn Hoàng khắp nơi bàng hoàng đau xót.
Anh Tố ơi!
Nhớ ngày nào anh cùng ít ỏi bạn đồng môn cũ dong ruổi khắp đất Đồng Nai để kết nối Nguyễn Hoàng nơi đất khách. Các anh đã tìm từng người một; đã đến từng nhà một để nối vòng tay thân ái chuẩn bị cho buổi hội ngộ đầu tiên. Từ nhóm nhỏ mấy chục người gặp nhau ở Xuân Lộc, chúng ta đã hình thành Hội CHS/NH tại Đồng Nai, để rồi có một ngày hội tụ mấy trăm người NH xưa về bên nhau hát khúc sum họp tại Suối Tre.
Anh Tố ơi!
Những năm gần đây, anh em chúng ta đã cùng nhau một lòng kết nối Nguyễn Hoàng Đồng Nai với Nguyễn Hoàng khắp nơi. Trường xưa một thời áo trắng, nghĩa bạn tình thầy cứ đầy ăm ắp. Lửa Nguyễn Hoàng nơi tim anh đã lan ra cả gia đình. Chị Liên Hoa - vợ anh và các con của anh chẳng còn xa lạ gì với các đồng môn Nguyễn Hoàng. Đồng môn đến nhà anh cứ tự nhiên như ở nhà mình vậy, còn những lúc cần liên lạc mà anh bận rộn không đến gặp đồng môn được thì đã có cháu Triều đi thay. Ôi! Anh đã có một gia đình ấm cúng biết bao! Anh em đã đặt tên cho gia đình anh là gia đình Nguyễn Hoàng đó. Minh chứng là bài viết chân thật làm cảm động lòng người "Theo chồng tìm bạn cũ" của vợ anh.
Anh Tố ơi! Tâm nguyện của anh cũng như của bao anh em cựu học sinh Nguyễn Hoàng khác trong vùng đất Đồng Nai chúng ta đã đạt, mà đỉnh cao là lần họp mặt Nguyễn Hoàng tại Đồng Nai - ngày25/7/2009.
Còn nhớ, những ngày chuẩn bị cho cuộc hội ngộ nầy anh em mình đã lo toan vất vả xiết bao. Những ngày đó, chiếc xe 4 bánh cà tàng của anh - như lời anh nói - đã trở thành con thoi liên kết tin đi lời lại và bao chuyện chuẩn bị khác cho họp mặt NH/ĐN trên các tuyến đường Saigon - Biên Hòa - Long Khánh - Xuân Lộc... Điều đó quý hóa xiết bao đối với những cựu học sinh nơi vùng quê còn thiếu phương tiện di chuyển nầy. Tấm lòng của nhóm CHS/NHĐN đã được đông đảo thầy cô, bạn hữu khắp nơi ủng hộ nhiệt tình. Và rồi sự thành công trên cả mong đợi đã làm anh em mình thở phào để cùng bên nhau cười rạng rỡ.
Còn nhớ, ngày đó chị Liên Hoa - vợ anh - đã tự mình chọn một chỗ để góp sức trong cuộc họp mặt. Chị bảo mình là phận dâu con nên tình nguyện vào bếp phụ giúp được gì hay nấy. Còn anh, anh cùng anh em tất bật chạy chỗ nầy, dòm chỗ kia để kiểm tra, để kịp thời điều chỉnh những gì khiếm khuyết. Chỉ khi cuộc hội ngộ đã đi vào phần cuối anh mới có thì giờ để mở camera thu âm từng giọng nói, từng lời ca và ghi lại từng khuôn mặt thân thương để làm kỷ niệm. Ôi! Nét mặt rạng rỡ và nụ cười tươi của vợ chồng anh buổi đó còn lưu lại mãi trong tâm trí anh em.
Anh Tố ơi!
Sau thành công ngày 25/7/2009, nhóm cu5u học sinh Nguyễn Hoàng Đồng Nai đã có mặt hầu hết ở các cuộc hội ngộ của Nguyễn Hoàng phương Nam . Từ Saigon với những lần họp mặt đầu xuân; mừng ngày thầy cô 20/11; cho đến Bà Rịa - Vũng Tàu họp mặt nhóm nhỏ trên vùng Xuyên Mộc đất đỏ bụi mờ, rồi Hàm Tân nắng gió xa xôi mà lần tụ hội gần đây nhất là ngày đầu năm 2011, anh em mình đã cùng đồng môn khắp nơi tìm về mừng cửu tuần thầy Lê Văn Quýt. Hạnh phúc biết bao khi chiếc xe cà tàng chở vợ chồng anh luôn có chỗ cho đồng môn đi tìm thầy xưa, bạn cũ.
Anh Tố ơi!
Mới hôm nào anh nhắn anh em trong bút nhóm Vọng Thời Gian rằng ngày mồng mười tết hãy cùng nhau về nhà anh để đón mừng thầy Hồ Ngọc Thanh từ Đà Nẵng vào. Anh em đang rộn ràng chuẩn bị thì chiều ngày mồng 6 tết, khi hơi xuân còn đầy ắp tin dữ không mời mà đến. Anh bị tai biến mạch máu não, hôn mê sâu, đang cấp cứu tại bệnh viện Long Khánh. Chúng tôi đã vội đến bệnh viện và sáng ngày hôm sau cùng gia đình chuyển anh đến Đại học Y Dược, Tp. HCM với niềm hy vọng "May ra....". Qua cơn choáng váng, chúng tôi chỉ biết trông cậy vào y học tiến bộ và cầu nguyện. Dẫu rằng hy vọng mong manh nhưng vẫn chờ anh tỉnh lại. Chúng tôi đã nhắn vào điện thoại anh rằng Anh Tố ơi! Đừng bỏ anh em. Hãy tỉnh lại đi. Nhưng trước khi gởi tin đi, chúng tôi đã lo sợ câu nói Đừng bỏ anh em nên đã sửa lại: Anh Tố ơi! Anh em đang mong chờ anh tỉnh lại. Hãy tỉnh lại đi, anh Tố ơi!
Lời nhắn ấy cũng là sự mong mỏi của gia đình và của thầy, bạn Nguyễn Hoàng khắp nơi - của những ai yêu quý NH Hồ Ngọc Tố. Thầy Lê Hữu Thăng từ bên kia đại dương đã phone và viết mail liên tục để thăm hỏi tin tức về anh. Người nào cũng trông chờ anh tỉnh lại như trông chờ một phép lạ.
Ngày mồng mười tết, đón thầy Hồ Ngọc Thanh tại nhà Phúc Hoa ở Xuân Lộc, thầy trò đã lóe lên chút hy vọng, mừng vui khi nghe cháu Triều báo tin Bác sĩ bảo ca mỗ thành công, ngón tay ba cháu có động đậy. Anh em muốn đi thăm anh nhưng Bs không cho phép ai vào thăm cả vì anh vẫn hôn mê, thôi đành chờ anh tỉnh lại sẽ đến thăm.
Sẽ tỉnh lại thôi! Anh Tố sẽ tỉnh lại thôi! Ai cũng nuôi niềm hy vọng.
"Ca mỗ thành công. Hy vọng NH Hồ Ngọc Tố sẽ qua khỏi cơn nguy biến."
Tin vui bay đi trên mail chưa kịp đọc thì ...
Một sáng thức dậy, khi hơi xuân còn vương vất cùng những cánh hồng chúc mừng Ngày Tình Yêu, tràn ngập khắp phố phường và len lỏi vào kín những trang mail thì nhóm nhỏ CHS/NH tại Đồng Nai đã gọi cho nhau trong nước mắt: Y học chịu thua - Đang làm thủ tục đưa Hồ Ngọc Tố về nhà.
Anh Tố ơi!
Anh bỏ anh em mà đi rồi sao?
Câu hỏi thảng thốt cùng bật lên mà không lời hồi đáp. Anh đã bỏ đi thật rồi. Anh ra đi lặng lẽ như bản tính anh vốn ít nói. Cơn hôn mê dài ấy đã đưa anh về bờ bến thiên thu, để lại cho trần gian bao nhiêu là thương tiếc.
Những tiếng nức nở, những dòng nước mắt xót xa, đau đớn đã rơi không gì ngăn được. Không chỉ gia đình anh; không chỉ thầy bạn đồng môn Nguyễn Hoàng mà cả những ai từng biết anh đều không khỏi bàng hoàng, thương tiếc.
Anh đã sống một cuộc đời đáng sống. Trong gia đình anh là người con, người chồng, người cha tuyệt vời. Ra xã hội anh là một công dân tốt. Trong công việc anh là một đồng nghiệp nhiệt tình, năng nỗ và có uy tín. Với tập thể Nguyễn Hoàng anh là một thành viên tích cực, luôn hết lòng vì trường xưa, thầy bạn cũ. Anh vốn ít nói, chỉ lẳng lặng làm. Anh là người khiêm cung, sống chan hòa, giản dị và nhiệt tình với mọi người chung quanh. Anh Hồ Ngọc Tố là thế đó. Trần gian đau xót khi mất đi một con người tuyệt vời. Nguyễn Hoàng nuối tiếc khi mất đi một cựu học sinh ưu tú, nhiệt tình...
Anh Tố ơi!
Vẫn biết đời người hữu sinh thì hữu tử. Năm mươi tám năm tại thế anh đã sống xứng đáng là một Con Người. Nhưng trước giây phút tử biệt thì làm sao lòng không đau xé?
Anh Tố ơi!
Thế là chúng tôi vĩnh viễn mất anh rồi. Từ đây gia đình vắng bóng anh, đồng môn không được thấy anh cười trong những lần hội ngộ. Anh mất đi là một mất mát quá lớn không chỉ đối với gia đình mà còn của tập thể Nguyễn Hoàng nói chung và Nguyễn Hoàng Đồng Nai nói riêng..
Mới vừa cười nói bên nhau
Răng chừ im lặng giữa màu khói hương
Ngẫn ngơ nhìn cuộc vô thường
Lạc nhau - Lạc đến cuối đường bể dâu
Anh về sao? Đáy mộ sâu!
Để người dương thế ôm sầu xót xa
Phủi tay sạch nợ ta bà
Tố ơi! Một gánh sơn hà nhẹ tênh
Anh Tố ơi!
Trong niềm đau xót vô biên, anh em cựu học sinh Nguyễn Hoàng tại Đồng Nai xin thắp nén hương cầu nguyện hương linh anh sớm về nơi cực lạc.
Xin vĩnh biệt anh - NH/Hồ Ngọc Tố.
Nhóm CHS/NH tại Đồng Nai
Thứ Tư, 6 tháng 10, 2010
Hình ảnh ngày đưa Võ Thìn về nơi an nghỉ
SG 5/10 /2010
HÌNH LỄ TANG ANH VÕ THÌN
THƠ VIẾT CHO NGƯỜI ĐI XA

Tưởng tiếc anh Võ Thìn
Người đi rồi
Sông thơ nấc nghẹn, núi đồi thắt tim
Bàng hoàng gió ngác ngơ tìm
Cau đau rụng vỡ chân chim câu thề
Đường xưa mây trắng mải mê
Bùa yêu trổ ngọn bồ đề người qua
Áo sương nguyệt bạch đôi tà
Lở bồi mấy bến phù hoa... thôi đành
Tiễn người về cõi cao xanh
Một chung ta uống tàn canh hồng trần.
4h30 ngày 06/10/2010
VÕ VĂN LUYẾN
Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010
Thứ Hai, 4 tháng 10, 2010
THƯƠNG TIẾC VÕ THÌN

Kính dâng hương linh bạn Võ Thìn HSNH (1964-1971)
từ trần lúc 16 giờ ngày 2 tháng 10 năm 2010 tại thị xã Quảng Trị
Võ Thìn! Võ Thìn ơi!!!
Nghe tin như núi đổ
Chân tay bỗng rụng rời
Bạn thành người thiên cổ
Ai tiếp tục cuộc chơi!
Đất Quảng Trị oằn mình
Nước mắt trời lai láng
Lũ buồn sông Thạch Hãn
Đang chảy tràn biển khơi
Võ Thìn! Võ Thìn ơi!
Vẳng đâu đây giọng nói
Vẳng đâu đây tiếng cười
Gặp nhau trên điện thoại
Cách đây mấy ngày thôi!
Ta định về thăm bạn
Nhưng nay đã muộn rồi
Chẳng bao giờ gặp lại
Võ Thìn! Võ Thìn ơi!!!
Lê Ngọc Phái
VỀ QUẢNG TRỊ VIẾNG VÕ THÌN VÀ THĂM LÊ MINH

LÊ BẢO LÂM
Về Quảng Trị viếng Võ Thìn và thăm Lê Minh.
Chiều thứ bảy, Hồ sĩ Bình nhận điện thoại của Thái Đào : “Bình ơi ! Võ Thìn mất rồi !” Cái tin nghiệt ngã đó đến cùng nhóm 6C Đà Nẵng tụi tui, nhiều đứa còn chưa tin vào tai mình. Nhưng rồi những tin nhắn tới tấp của ae khắp nơi ùa đến . Đúng là Võ Thìn đã mất thật ! Đột ngột-bất ngờ-bàng hoàng và đau xót quá ! Mới buổi sáng, Võ Thìn còn nói chuyện, đọc thơ và cả nhắn tin qua điện thoại cho mấy ae Đà Nẵng . Thế mà buổi chiều….Làm răng tụi tui tin cho được ?
Võ Thìn ơi !Sao mi đã vội đi không thèm chào ae một tiếng ? Anh em Đà Nẵng đang hẹn, đang chờ về Quảng Trị một chuyến thăm mi . Ae chưa kịp đi răng mi không chịu chờ ? Đứa mô cũng mong, lại được nghe cái giọng đọc thơ hào sảng, tình cảm da diết của mi… Trong chuyến gặp nhau ở Trăm Trà Lộc hôm tháng bảy mới rồi, mi còn đọc thơ đưa tiễn cho đến tận hầm đường bộ Hải Vân “để ae thấy đường về bớt dài hơn”. Cái tình lưu luyến ấy, làm răng quên cho được !
Dù biết chuyện sinh tử-tồn vong vẫn là lẽ của vô thường nhưng lòng ae cứ quặn đau thương xót .Dù ai cũng hiểu nơi mi đến là quê hương đích thực nhưng mi sớm đi rồi ae mất bến dừng chân.
Đường Đà Nẵng về Quảng Trị hôm nay xa vời vợi ? Mưa như trút thay cho nước mắt, khóc thương thằng bạn hiền vừa từ giã cuộc chơi. Nước trào qua mặt kính ô tô, con đường xe cộ ngược chiều chỉ lờ mờ trong mắt. Ngồi trên xe, dù không nói ra nhưng tụi tui ai cũng lo lắng, căng thẳng. Không những Lê Thị Ba, Hà Bích Hường, Thanh Vân,cả mấy o im lặng mà đám đực rựa chúng tôi: HSBình, Khắc Phước, Lê Văn Lộc cũng tắt tiếng ca ! Mắt như dán vào phía trước mắt kính ô tô. Trời đen, đất trắng một màu nước khắp nơi. Nước mưa đập vào xe sàn sạt. Thỉnh thoảng, cái chăn nước tung lên từ bánh xe của những chiếc xe tải ngược chiều đắp kín chiếc xe bảy chỗ của tụi tui.
Đến Mỹ Chánh mưa bắt đầu ngớt hạt. Mảnh mây trắng hiếm hoi làm cả xe hy vọng ! Trời không phụ lòng người . Quảng Trị không mưa ! Ngang Cầu Trắng tụi tui dừng đón thêm Quỳnh Thuỷ ( NH.Đà Nẵng đã về QT cách đây mấy hôm). Nhận được điện thoại của Đặng Sanh,tụi tui tạm dừng chân ở Café Hoa Sữa. Sau đó ghé chợ lấy vòng hoa, hương-trái và cùng trực chỉ nhà Võ Thìn .
Nhà Võ Thìn nằm ngay mặt tiền đường Trần Hưng Đạo, cách Lầu chuông Thành Cổ không xa. Tui nhắm khu vực này chắc ở đoạn trường Nam Tiểu học-ngôi trường tui theo học ngày xưa ?. Cả một rạp đám khung sắt che tôn kéo dài đến bốn, năm gian nhà . Hoá ra Võ Thìn của bọn miềng giàu thiệt ! Nhưng không, hỏi ra mới biết : nhà Võ Thìn chỉ một căn thôi nhưng những nhà sát bên tự nguyện đóng cửa nhường toàn bộ mặt tiền để che rạp làm đám cho Võ Thìn ! Người hàng xóm còn nói thêm : nếu cần, dân cả dãy đường này cũng sẵn lòng cho mượn ! Có ai đó nói “ lúc nằm xuống mới biết người đó đã sống như thế nào!”(điều này có khi chỉ là nhận định riêng của tui ?). Thế mới biết, tụi tui đã có một thằng bạn quý hoá như thế nào ! Nghĩ thế và lòng cũng thấy vơi bớt phần nào lòng thương cảm . Nói rứa thôi, chứ đứng bên cạnh Võ Thìn (cạnh áo quan) nghe lời khóc của vợ Võ Thìn không ace nào cầm được nước mắt.Thế mà cứ tưởng chỉ có mấy o miềng mới mau nước mắt ! Chị khóc chồng và cất lời khóc giùm cho ace NH.ĐàNẵng tụi tui . “ Anh ơi ! Bạn bè ĐN ra thăm anh đây răng anh sớm vội bỏ đi ? Anh ơi !...” Tấm ảnh của Võ Thìn-cùng mái tóc bồng bềnh đặt trên quan tài nhoà đi trong mắt ace Đà Nẵng tụi tui ! “ Võ Thìn ơi ! Bỏ qua cho tụi tau không ở lại để đưa mi về Bồ Bản-quê hương. Thế là từ nay mi đã tìm lại được dòng sông xanh biếc , cánh đồng thơm ngát lúa non và hồn thơ mi sẽ bay bổng giữa đất trời lồng lộng thân quen yêu dấu. Những gì lũ chúng tau đã từng đánh mất thì hôm nay đã mãi mãi thuộc về mi . Tụi tau biết mi là mẫu người “ nhà quê” chỉ quen với luỹ tre, với ruộng vườn, với bầu trời cao xanh mênh mông -thoáng đãng… Ôi ! anh chàng “nhà quê” vô cùng thương mến của tụi tau ! Mi cứ tiêu dao đi ! Dù rằng bao câu thơ còn viết dở ! Dù rằng mi còn để lại biết mấy yêu thương ngổn ngang trong lòng ae ! Nhưng có lẽ chính cái không trọn vẹn và không hoàn mỹ mới chính là cái đủ đầy và hoàn mỹ nhất . Phải rứa không Võ Thìn ơi !”
Tui lại nhận được điện thoại của Nguyễn Đặng Mừng-Saigòn . “ Lần trước về Quảng Trị, Mừng có ở lại nhà anh Thìn một đêm. Anh em nằm với nhau, suốt đêm chuyện trò thi ca không ngủ! Đến sáng đưa M lên xe ảnh còn dúi vào tay một bịch lớn cam thảo nữa !” . “ Nhờ anh, rót giùm một chén rượu trắng đặt lên bàn thờ và thay M thắp 3 cây hương thương nhớ ảnh “ . “ Vâng ! mình sẽ làm !”. Thế là tui làm y lời nhắn nhủ của ĐMừng. Một chén rượu ,ba cây nhang, lâm râm khấn vái : “ Võ Thìn ơi ! Thằng M không về được ! Rượu một chén, hắn mời mi , hãy từ từ nhắp kẻo sớm mềm môi!” . Không biết có ai lấy làm lạ : Răng thằng cha này thắp hương khấn vái đến hai lần không ?
Sau khi viếng Võ Thìn xong, tụi tui nấn ná quây quần bên chiếc bàn tròn của rạp đám. Cùng nhủ nhau ngồi cùng Võ Thìn thêm tí nữa cho dù còn bao dự tính đang chờ . Hơn nữa, tụi tui còn ngóng mong được gặp thêm anh em bạn bè Quảng Trị. Bây chừ, tui lại chợt lo và nghĩ dại : không biết lần sau về lại có đứa nào tiếp bước lên đường !? Có lẽ vì ý nghĩ đó, tui thường hay ôm thật chặt từng đứa bạn trước lúc chia tay .
Thời gian chỉ cho phép đi-về trong ngày, thứ hai từng đứa tụi tui lại tiếp tục lao vào dòng chảy của bao công việc đời thường. Cả nhóm còn về xóm Chùa-Tỉnh hội thăm Hồ Thị Liễu bạn cùng lớp với Hà Bích Hường những năm đệ nhất cấp. Liễu bị bại liệt và cả bệnh Pakison đã mấy năm nay. Nghe Bích Hường kể ngày xưa Liễu thương và chìu BH lắm ! Đứa mô cũng bùi ngùi : Răng Trời đành lòng làm khổ một con người hiền lành, dễ thương, tốt tính như rứa ? Đúng là Ông Trời xử sự còn lắm bất công !
Tui tách ra không đi thăm Liễu vì còn chuyện chưa làm. Qua chuyện cứ hẹn và lần lửa về thăm Võ Thìn, tui không muốn mình chậm chân thêm lần nữa. Phải về thăm Lê Minh-thằng cựu NH,thủ khoa đệ thất khoá 65-72 ngày xưa . Hắn đã bỏ bè bạn ra đi từ năm 74. Câu viết của Nguyễn Đặng Mừng sau chuyến về thăm Lê Minh cứ văng vẳng, cấu xé trong lòng tui " Hai mạ con một nhà, một mạ già với hai bát nhang , bức hình của Minh cũng lờ mờ nhang khói ". Đọc câu này của Đặng Mừng ,tui không ngăn được được nước mắt. Nhất là nghĩ tới mùa mưa Quảng Trị,cái mưa dầm dề - bong bóng nổi đầy sân và trong ngôi nhà “thấp u buồn” ấy .....!!! Chỉ một câu ngăn ngắn nhưng cũng đủ vẽ nên bao bi thương ! Thằng Minh là con trai một, cha hắn mất . bà mạ già vẫn ngày ngày thui thủi một mình trong căn nhà vắng, tiếp tục “ chăm chồng-chăm con” và chờ cho đến ngày…trời đất gọi tên!
Cả chục ngày trước đây, tui đã “đặt hàng” với Hoàng Văn Chẩm-cùng khoá 6572 và cùng khối C với tụi tui. “ Mi về An Thái tìm nhà thằng Minh giùm tau. Hôm nào về Quảng Trị, mi chở tau đi thăm mộ và thăm mạ thằng Minh với !“. Thế nhưng bận bịu công việc mãi đến hôm ni hắn cũng chưa kịp về An Thái . “ Thôi ! ta tranh thủ về An Thái chứ trời đổ mưa đi tìm khổ lắm !”.
Đường lên Long Hưng hôm nay lạ hoắc lạ huơ. Nhà cửa nhiều hơn hồi trước. Chẳng biết đường vào làng An Thái ở mô ? .
Vừa đi vừa dò hỏi, mãi cũng tìm được nhà Lê Đức-anh em chú bác với Lê Minh, hắn cũng Thủ khoa đệ thất NH khoá 6673 tiếp sau thằng Minh. Ui chao! Răng mà anh em hắn học giỏi rứa không biết ? Chỉ tiếc một điều : Chiến tranh !! Nay đứa đã mất, đứa còn ôm hai mẫu ruộng an phận làm chú lực điền dù cũng tú tài hẳn hoi ! Đường vào làng nay đã đổ bê tông đàng hoàng, nhiều đoạn nước ngập hơn nửa bánh xe. Ngoại trừ những nền nhà được đắp cao nước chưa kịp tràn vào, còn lại đâu đâu cũng trắng xoá một màu nước. Đến nhà Lê Đức không gặp được ai . Tui và Chẩm lại măn mo hỏi tiếp. Lại tiếp tục lội nước ngược trở ra tìm nhà ông chú của Đức và Minh. Ở đây, sau cuộc điện thoại tụi tui gặp được Lê Đức và hắn đưa tụi tui về thăm mạ Lê Minh đang tạm tá túc ở nhà chị Mẫn-chị của Minh trong những ngày mưa to nước lớn.
Mạ Minh đã già nhưng vẫn còn minh mẫn lắm ! Mạ còn nhắc Đặng Mừng có về thăm mạ và còn biếu tiền cho mạ ăn quà ! Đúng là mạ già trở nên như con trẻ , ai đến thăm mạ cũng mừng ai cho gì mạ cũng quý ! Tui ôm mạ “ Mạ ráng ăn, ráng ngủ, ráng sống mạnh khoẻ chờ ngày tụi con-bạn bè thằng Minh : thằng Phú, thằng Phúc, thằng Long, thằng Tịnh, thằng Chiến tập hợp đông đủ về thăm mạ đôi ba chuyến nữa ! “ . Nghe rứa , mạ cười mắt trông vui quá ! Thương mạ quá, mạ ơi! Có lẽ, mạ ráng khoẻ, ráng sống vì sợ không ai "chăm" thằng Minh ! Chứ "Mẹ già như chuối chín cây..." và cây lay….biết mô mà lường ? Và trong tui lại chợt nảy thêm một dự tính….
Theo chân Lê Đức, tụi tui vào nhà thăm thằng Minh. Căn nhà nhỏ thấp. Ở giữa bàn thờ với hai bát hương và chỉ có tấm ảnh thằng Minh. Đặt bồng trái cây lên bàn thờ xong, tui và Chẩm cùng thắp hương cho Minh, đốt thêm điếu thuốc cắm vào bát nhang. “Vì mưa , nước lút, tau không đi thăm mộ mi được. Tau chỉ mua ít trái cây thắp hương cho mi. Mi hút với tau điếu thuốc ! Tau đã tìm ra thằng Phúc ở Úc, thằng Tịnh cũng ở Úc, thằng Phú ở Nha Trang, thằng Chiến ở Đà Lạt, thằng Long ở Bình Thuận, còn thằng Trần Đình Bình (Bình Cọt)chắc mi đã gặp hắn rồi? Bữa ni,tau tạm thay mặt bạn bè về thăm mi và nếu linh thiêng mi phò trợ cho ae bè bạn mạnh khoẻ để có dịp cùng nhau về QT ghé thăm mi nữa nghe !“ ( vì thương bạn bè quá! Cả đứa còn lẫn đứa mất nên tui cứ thành tâm khấn càn như rứa ! Trúng mô thì trúng ! ).
Chuyến ni về Quảng Trị, tui mang theo cả máy scan và cả laptop mượn của Hà Bích Hường. Dự tính tìm và scan lại hết ảnh cũ của Lê Minh để gửi cho Đặng Mừng cùng mấy thằng bạn lớp tui nhưng hỏi ra mới biết : Tất cả chỉ còn tấm ảnh vẽ lại (lấy từ album ảnh của thằng Phú-Nha Trang) trên bàn thờ hắn thôi !
Tui đành lau qua tấm ảnh thờ và lấy máy ảnh mang theo chụp lại . Hắn trẻ quá ! Hắn ra đi lúc mới tròn 20 tuổi. Chiến tranh bắt lũ tụi tui lớn mau trước tuổi. Biết bao đứa chưa kịp hẹn hò, chưa biết đến một nụ hôn …
Điện thoại của Bích Hường lại giục về sớm, ace đang chuẩn bị quay về . Tạm biệt Đức. Tui không kịp quay vể chào mạ, đường đi ngược vào làng nước đã quá bánh xe ! Thôi ! con chào mạ ! Tau chào mi, Minh ơi !
Trên đường về trời lắc rắc chuyển mưa… Tạm biệt Quảng Trị ! Tạm biệt bạn bè ! Tạm biệt cả đứa còn đứa mất ! Sống tìm nhau và chết cũng tìm nhau ! Nguyễn Hoàng ơi !
Đà Nẵng, 04.10.2010
LÊ BẢO LÂM - lebaolam128@gmail.com

Áo trắng là Lê Đức - Thủ khoa đệ thất NH khóa 66-73, ae chú bác với Lê Minh. Ảnh chụp trước nhà của Lê Minh.
Với Hoàng Văn Chẩm bên bàn thờ Lê Minh
baolam128@gmail.com
Chủ Nhật, 3 tháng 10, 2010
NHỚ GIỌNG NGƯỜI ĐỌC THƠ

Kính tặng hương linh anh Võ Thìn
“Giọt sương đậu mái lương đình
Nửa đêm thức giấc hỏi mình tan chưa?”
Thơ cứ chảy giọng người rang rảng đọc
Mặc cho chiều rượu ngấm mềm môi
Tóc rủ xuống, thân gầy bóng núi
Lêu khêu dáng người chiều cũng lênh đênh.
Tiếc quá: Chẳng còn ai để đọc…
Thơ, bóng chiều cũng hóa cô đơn
Đêm trăng lẻ, lấy ai mà dâu bể ?
Rượu cạn rồi thấy biển sâu hơn
Mai anh về quên sầu dáng núi
Một chút trăng buồn treo mãi đầu non.
8 h đêm cùng ngày anh mất.
Đó là những ý nghĩ không đắn đo tìm kiếm trong g
iây phút nhận được tin.
02/10/2010
Kính bút,
NGUYỄN HỮU MINH QUÂN

THƯƠNG NHỚ VÕ THÌN
Tin đâu như sét đánh ngangVõ Thìn đang sống chuyển sang từ trần
Nhớ lần gặp chưa đầy một tháng (9/9/2010)
Tao với mày hai đứa nâng ly
Có thêm Lê Dũng, Phạm Duy
Trên trời dưới đất mãi khuya mới về
Mày còn hẹn chuyến sau gặp lại
Bọn chúng mình uống rượu ngâm thơ
Không ngờ mày đã hư vô
Tao nghe mà tưởng giấc mơ, bàng hoàng
Tao nhớ mái tóc dài nghệ sĩ
Và đùa: “Thìn như Bùi Giáng tiên sinh”
Bây giờ mày đã hiển linh
Nén nhang tao thắp với tình tâm giao
Cầu cho mày được tiêu dao
Linh hồn thanh thản đi vào cõi tiên…
LÊ BÁ LƯ

Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010
Thương tiếc Võ Thìn

Hẹn bạn rồi nhưng chưa về gặp được
Để bây giờ thì đã muộn Thìn ơi
Nợ nần nhau chưa kịp nói một lời
Đã lặng lẽ ra đi không từ giã
Tiễn bạn đi mưa thu buồn rỉ rả
Rớt vào lòng nghe tím cả chiều hôm
Lá vàng rơi chôn kín một linh hồn
Thế là hết ngàn thu thôi vĩnh biệt.
BPV.
KHÓC VÕ THÌN

Gặp nhau cười nói hôm nào
Mà nay chuyện đã đi vào giấc mơ
Hẹn lên Khe Sanh đọc thơ
Mà nay dự tính xin chờ kiếp sau
Thìn ơi sao đi quá mau
Để bao bè bạn nỗi đau bàng hoàng
Cuộc đời sao lắm phũ phàng
Bắt mầy phải chịu dở dang lắm lần
Mầy đi quá nhẹ bước chân
Không đau không ốm không cần hỏi han
Vả chăng quà của trời ban
Cho người có trái tim tràn tình yêu
Mà thôi tao không khóc nhiều
Để mày mau được phiêu diêu cõi trời.
NGUYỄN KHẮC PHƯỚC
Thứ Tư, 15 tháng 9, 2010
NH QUẢNG TRỊ PHÚNG VIẾNG ANH THÁI VĂN THẠCH
Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010
Khóc cho Thái Thạch
TIN BUỒN
BLL CHS NGUYỂN HOÀNG tại SG vừa được tin