Hiển thị các bài đăng có nhãn hồi ký. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hồi ký. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2011

LÊ SINH - NHỮNG ĐOẠN ĐỜI SẦU (4)




Mùa hè ’72 tôi trở về Quảng Trị. Thành phố nằm chết với những đống gạch vụn đổ nát. Đâu rồi con đường Trần Hưng Đạo vốn sầm uất nhất? Đâu rồi những quán hàng chè đậu xanh bên bờ sông? Và đâu rồi ngôi trường Nguyễn Hoàng thân yêu?

Tôi ngậm ngùi mân mê từng viên gạch trước cổng trường chỉ còn lại cái bảng tên trường nằm vắt ngang hai trụ cổng. Toàn bộ chỉ là một bãi chiến trường, loang lỗ những vết thương ngậm máu. Thầy cô và bạn bè xưa cũ đâu rồi? Có lẻ những bước chân đã chạy loạn khắp mọi miền đất nước. Có ai còn lại để nghe chăng một linh hồn nhỏ, một con tim rướm máu? Đứng nhìn lại một mãnh đời tan vỡ, một gia tài của mẹ bây giờ không còn chút gì nữa. Kỷ niệm ùa về trong ký ức vốn thui chột của một đứa con sớm bỏ trường mà đi. Ôi đau đớn cho một ngôi trường quá bất hạnh. Nơi đây hàng ngàn đứa con đã từng về trú ngụ bên ngôi trường mẹ êm đềm với từng tháng ngày dịu dàng qua mau. Những cánh chim non giờ đã phiêu bạt về vạn chân trời góc bể, để lại cho mẹ một vết thương quá lớn, tan nát và nằm chết cô đơn giữa thời loạn ly chinh chiến. sự từ bỏ ân nghĩa đã mang lại cho bao nhiêu trái tỉm rướm máu về một cuộc chia ly không hề báo trước.


Quạnh hiu đó theo người về một thuở

Các con đi trên khắp nẻo điêu tàn

Nếu một mai rồi bỗng dưng chợt nhớ

Quay về đây ấm lạnh mỗi đông sang


Hơn bốn mươi năm xa cách, tôi trở lại đứng ngậm ngùi cùng mái cũ trường xưa. Nhìn lại những quãng đời đi qua theo năm tháng không một lời vẫy chào từ biệt. Lại thêm một mùa xuân về trong tiếc nhớ. Những kỷ niệm xưa chợt trào dâng về thầy, về bạn. Những người muôn năm cũ giờ đã có người bỏ đi xa, xa mãi. Những cánh chim báo bão đã chìm sâu trong giông tố, mỗi người một nỗi quạnh vắng đìu hiu.

Biết bao giờ tìm lại những tháng năm qua đi, những bóng hình đã mãi mãi chìm khuất. Một mái trường xưa đã chôn kín trong ký ức của mỗi người.

LÊ SINH



Số ĐT của LÊ SINH: 0903 583 673

Thứ Năm, 23 tháng 12, 2010

LÊ SINH - NHỮNG ĐOẠN ĐỜI SẦU - 2

Ảnh từ trang của Hồng Hiến


Cho đến bây giờ hoài niệm về trường cũ là những buổi trưa nắng rát, những chiều đông lạnh lẽo lầm lũi đi về trong niềm cô đơn tuyệt vọng. Những đêm đi dưới trời mưa trên đường phố, đếm bước chân mà không biết đi về đâu, đời mình sẽ trôi về đâu. Giòng sông xưa đã loang máu người thân, con đường cũ cũng là nơi cha tôi ngã xuống để mẹ con tôi bơ vơ hoài mãi. Tất cả ký ức đã chôn chặt tận đáy lòng, không một ánh sáng, không một hy vọng hay ước mơ dù chỉ là ảo tưởng. Còn đó con đường Quang Trung ngày hai buổi. Còn đó cái ga nhỏ bé và chiếc cầu sắt đã cũ kỷ bao đời.

Năm sau tôi chuyển lên dạy kèm cho một gia đình nghề chài lưới ở Cầu Ga. Nơi này lại nghèo khó hơn tôi tưởng. Cơm chan nước mắt, cố nuốt mà níu kéo với chủ nhà.

Nữa năm sau tôi xin về ăn cơm xã hội để tiếp tục hết niên khóa 66-67. Lại những ngày cơm hẩm mắm thiu và canh rau toàn quốc, cố cầm lòng cho qua bữa. Lúc này tôi may mắn được một bà già bán cháo ở xóm heo tốt bụng cho ở miễn phí. Tuy thế tâm hồn tôi vẫn để đâu đâu, không theo kịp việc học. Bài vở gởi lại cho thầy cô đến nỗi quên lối đến lớp, quên mặt thầy cô.

Với tay ngàn dặm sầu qua phố

Vết chém lưng trời chìm trôi sông

Thuyền từ lênh đênh quá bến đổ

Lửa cháy vào tim xót xa lòng

Chí lớn sông hồ yên giấc ngủ

Mộng người cuộn kín điệu Nam Ai

Mà nay một khúc sầu nghiêng ngữa

Khuất theo dáng núi rộng sông dài...

Có chăng những lần trở về quê nhà nơi thôn xóm bình lặng, tôi lại gặp H. với mối tình nghèo đầu đời. Những lần trở lại tỉnh lỵ, H. lại dúi vào tay tôi những đồng tiền lẻ mà em đã chịu thương chịu khó tảo tần kiếm được hằng ngày. Những đồng tiền đó cứ theo mãi tôi đến bây giờ dù hai đứa hai nơi. “Cuộc đời là vạn ngày sầu” từ khi lớn lên với hạnh phúc ảo tưởng của một thằng con trai nghèo đến nỗi tôi không có một bộ áo quần đồng phục, không có đủ vở để ghi chép, nói chi là sách giáo khoa.Việc học của tôi dường như cao vời vợi. Làm sao tôi có thể theo kịp bạn bè trong lớp với sự thiếu thốn khôn cùng.

Cuộc sống cứ mãi tiếp diễn cho đến gần cuối niên học, tôi bỏ kỳ thi đệ nhị cá nguyệt mà tình nguyện đi thông dịch chiến trường. Cũng may khi mới đến trại nhập ngủ tôi lại trốn về thi tú tài năm đó. Trước khi về, tôi đi Chu Lai gặp H. Bây giờ đã hết, như chiếc bong bóng bay đi, như mây trôi về núi. Tôi ngậm ngùi quay lại lớp.

Bây giờ mặt trận đã vở khắp vùng hỏa tuyến. Bên sau sân bay đầy ắp xác người. Những đoàn quân đi về nhuộm đầy mùi khói thuốc súng. Tôi không an tâm mà học hành thêm nữa. Hình ảnh thầy cô, bạn bè nhòe nhạt trong mắt, trong tim.

(Còn tiếp)

Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010

LÊ SINH - NHỮNG ĐOẠN ĐỜI SẦU (1)



Giữa năm 65, tôi ra Nguyễn Hoàng với độc nhất bộ áo quần hồi còn học ở Hải Lăng. Khác chăng chỉ thay hai chữ Hải Lăng bằng Nguyễn Hoàng Tam C. Mẹ tôi nghèo đến nỗi phó thác tôi cho trời đất nơi chốn tỉnh thành. Tôi nhờ anh Tiên tìm cho tôi một chỗ dạy kèm ở nhà sách Tao Đàn mới có cơm ăn hai buổi đến trường.

Năm nầy chiến tranh đã trở nên ác liệt. Quân Mỹ đổ bộ khắp cả miền Nam, mặt trận nổ bùng mọi ngõ ngách làng quê, xóm núi. Mới đầu tháng đã xảy ra một trận đẫm máu ở Hà Lỗ, cuối tháng ác liệt ở Xuân Lâm. Việc học cầm bằng qua bữa với tình hình chiến sự nên cũng khá dao động. Mười bảy tuổi sống lang thang ở xứ lạ quê người, tôi lầm lũi đi về một mình một bóng.

Hình ảnh đập vào mắt tôi hằng ngày là bãi đổ trực thăng phía bên kia sân vận động. Những lần chuyển thương dồn dập lên xuống trong tiếng phành phạch chát của cánh quạt máy bay, át cả lời thầy giảng. Giờ học nhiều lần bị gián đoạn. Buổi sáng đến trường suốt cả năm Tam C với chiếc bụng lép kẹp, kể cả Nhị C năm sau. Lòng dạ nào để yên tâm học hành với một cuộc sống đói nghèo khốn khó và chiến tranh cận kề.

Tuy vậy, năm đầu tôi cũng đủ điểm để lên lớp. Tôi chưa bao giờ được vinh dự gặp thầy hiệu trưởng mà chỉ ưu tiên gặp thầy Trác vì những giờ trốn học, vì đồng phục và vì đánh nhau trong lớp. Những thầy cô mãi bây giờ vẫn còn dấu ấn trong tim tôi như cô Thanh, thầy Diên, thầy Gary Carkin, lên Nhị C thì có thầy Ngọc, cô Quỳnh. Sự nhiệt tâm của các thầy cô ít nhiều cũng mang lại cho tôi một tri thức, một vốn sống để sau nầy bước vào đời.

Tôi không hề được may mắn để tham gia những buổi liên hoan, lễ tết vì có tiền đâu để đóng góp chung vui. Và đành phải một mình về quê sớm hơn mỗi lần tết hoặc hè đến. Mặc dù bạn bè cũng dang tay đùm bọc nhưng với tự ái của thằng con trai mới lớn, tôi luôn dành cho mình một cuộc sống đơn độc.

(Còn tiếp)

Người theo dõi