
Tempo=90. Có thể chơi bất cứ điệu nào bạn thấy thích hợp.
Mời bấm chuột vào hình, thấy dấu +, bấm thêm lần nửa để xem rõ hơn.

Nguyễn Văn Long quê Cam Lộ, Quảng Trị. Học Nguyễn Hoàng từ 65-72 , ba năm đệ nhị cấp học ban C-Pháp văn, nhà ở đường Lê Thái Tổ đoạn đối diện Cửa Tiền (thành Quảng Trị).
Sau 1975, Long về lại Cam Lộ," năm 78 lưu lạc vào Bình Tuy cuốc đất làm rẫy. Đến 86 thì lên Đức Linh theo vợ. " ( email của NVL gửi LBL). Bà xã của Long là giáo viên nay đã nghỉ hưu và Long cũng có thời gian hợp đồng dạy tiếng Anh tại một trường PTCS ở Đức Linh, Bình Thuận.
Năm 2006, Long lâm bệnh và đã “ra đi” vào ngày 10.12.2010 tại thị trấn Võ Xu, Đức Linh, Bình Thuận, để lại bao tiếc thương-đau xót cho bè bạn cùng lớp và đồng môn đã từng quen biết Long. Xin giới thiệu với quý thầy cô và ace đồng môn một hồn thơ Quảng Trị, làm thơ chỉ vì :"Cuộc đời tao vất vả nhiêu khê lắm !... " .
Đọc NV Long và cùng tưởng niệm về những cựu NH đã sớm giã từ cuộc chơi !

Chiều trên sông soi nghiêng mờ đỉnh núi
Thuyền êm xuôi sông vắng nước lên rồi.
Chiều xuống muộn hoa bằng lăng tím ngắt,
Lục bình trôi, xanh thẳm lục bình trôi.
Sông La Ngà bao đời nay vẫn thế,
Vẫn hai mùa mưa nắng đục trong.
Khi cạn khi sâu, lao xao gợn sóng,
Con nước lên cao, con nước xuôi dòng.
Ta hơn nửa đời làm hàn sĩ,
Đã từ lâu xa lạ phố phường.
Nợ áo cơm nhiều khi thẹn mặt,
Đêm lều tranh uống rượu ngắm trăng suông.
Đôi khi thơ thẩn tìm quanh quất,
Cảm khái làm thơ cũng đỡ sầu.
Xem ra thiên hạ lòng không chật,
Thôi cũng đành xong chuyện bể dâu.
Ta bỗng nhớ dòng sông tuổi nhỏ,
Sáng hồn ta một thuở trăng chờ.
Em tới trường mùa thu áo lụa,
Nắng hoa cười mắt biếc đong đưa.
Ta đơn độc giữa một trời sông nước,
Ngắm hoàng hôn mây trắng ngang đầu.
Chiều trên sông La Ngà buồn hiu hắt,
Dòng sông xưa ai biết chảy về đâu.
TA VỀ
Thôi ta về với ta thôi,
Ta về vui với ngậm ngùi chia xa.
Từ em mấy độ phù hoa,
Trăng rơi thềm cũ nhạt nhoà hương xưa.
TRỜI GẦN
Mù sa xuống phố trời gần,
Bỗng như thấy cả phù vân một đời.
Em mê mải mộng chân trời,
Mùa phai áo lụa nụ cười an nhiên.
PHÔI PHA
Tình theo chiếc lá bay xa,
Trôi hương theo gió phôi pha tháng ngày.
Vàng thu bàng bạc chiều mây,
Em phơi kỷ niệm cho đầy chông chênh.
CŨ
Anh nhớ mùa trăng cũ,
Mắt ai tròn long lanh.
Anh xót xa tình cũ,
Mắt ai buồn mông mênh.
LỬA CƯỜI
Sáng nay ta thấy lửa cười,
Hoa phù dung nở trắng trời phương đông.
Phượng hoàng đậu xuống rừng phong,
Xuân Hương xoã tóc giữa dòng sông thơ.
NGUYỄN VĂN LONG

Anh Nguyễn Văn Long đã hoá thành người thiên cổ. Xin thắp nén tâm nhang tưởng niệm anh .
Chỉ cách đây khoảng tuần lễ , anh mới đề nghị trang lathuy.blogtiengviet.net đăng lại các bài thơ anh làm từ thời học sinh ban C Trường Trung Học Nguyễn Hoàng Quảng Trị (đã đăng trong tập san NGUYỄN HOÀNG - CHÂN DUNG VÀ KỶ NIỆM tập 6, trang 509 - 516) cho bạn bè anh đọc lại. Chưa kịp thực hiện, đã bất ngờ bàng hoàng nghe tin anh mất.
Xin giới thiệu các bài thơ học trò anh sáng tác từ 40 năm về trước.
Đoàn Minh Phú
EM ĐI PHỐ
Em đi dưới phố áo dài
Trắng trong chiều gió gót hài nhẹ tênh
Đất trời có phải mùa xuân
Nhớ người độ ấy ăn năn gọi về.
LÊN DỐC
Em đi dáng nhỏ ngập ngừng
Lên con dốc hẹp điệu mừng đôi chân
Trời trong xanh nắng bình yên
Mười lăm tuổi đã mơ duyên hẹn hò.
LÀM THƠ
Em tôi mặc áo lụa vàng
Buổi trưa gió thổi muộn màng làm thơ
Trong vườn ngập nắng hoang sơ
Bỗng dưng bảng lảng ý thơ hiện về.
EM MANG ÁO MỚI
Em mang áo mới trong ngày mới
Duyên dáng lòng anh ngó mải mê
Áo mới trong chiều hôm gió lộng
Áo màu xanh bát ngát tình quê
Áo mới em mang được mấy ngày
Mà sao tình ý mãi mê say
Em ơi con gái thời xuân sắc
Đừng cho mơ ước quá tầm tay.
MAI EM VỀ QUẢNG TRỊ
Mai em về Quảng Trị không em?
Về thăm lại chốn ngày xưa tuổi nhỏ.
Gió mùa đông có làm em buốt giá,
Bên trời xa em có lạnh trong hồn?
Mai em về đi giữa nắng hoàng hôn,
Ngắm mùa thu dịu dàng trên phố cũ.
Những con đường thân quen giờ rất lạ,
Bước ngập ngừng em có nhớ bâng khuâng?
Anh ở nơi nầy thị trấn buồn tênh,
Chiều phố huyện mập mờ sương khói.
Vắng bầu bạn quen dần năm tháng đợi,
Đời quẩn quanh bên dáng núi chơ vơ.
Anh bây giờ vẫn tập tễnh làm thơ,
Những vần thơ xưa vụng về gượng gạo.
Anh bây giờ có khi buồn rạc gáo,
Cõi nhân gian còn lắm chuyện eo sèo.
Mai em về qua Dãy phố buồn thiu*,
Thương quê mẹ một thời binh lửa.
Từng lớp người lên đường đi tứ xứ,
Bây giờ phiêu tán tận phương nao?
Mai em về đồng vọng giữa trời cao,
Buồn làm chi bao mối tình đã lỡ.
Dòng sông êm vẫn bốn mùa thương nhớ,
Em về đi em bến đợi trăng chờ.
NGUYỄN VĂN LONG
*Dãy phố buồn thiu hay"con đường không vui" (la rue sans joie) :
đoạn đường trên quốc lộ 1 ngang qua Diên Sanh do người Pháp
đặt tên trong chiến tranh, binh lính Pháp thường hay bị phục kích ở đây.

UỐNG RƯỢU VỚI BẠN NGÀY GẶP LẠI
Rót rượu hề ta uống rượu chơi
Rượu nầy "đâu cạn chén li bôi"
Mình gặp lại nhau 10 năm lẻ
Chén chú chén anh cũng đã đời
Nâng li ấm áp tình bằng hữu
Một tiếng khà vang tận trời xanh
Lâu rồi vắng tiếng cười sảng khoái
Trăng trước thềm soi bóng hiền nhân
Bọn mình cứ mát trời ông địa
Trăm năm là mấy một ngày vui
Gian khổ trên đời quên tuốt luốt
Giờ biết thương người uống rượu thôi
Tráng sĩ xưa mài gươm đánh giặc
Nhiều khi ngơ ngẩn một vầng trăng
Tàn cuộc rượu lên đường xung trận
Sá hề chi đá nát vàng tan
Hề ta hát giang hồ tiếu ngạo
Tưởng mình như gã Lệnh Hồ Xung
Say tình say rượu quên trời đất
Thế giới ngả nghiêng chẳng bận lòng
Tâm tình thắm đẫm vào men rượu
Lưu Linh hề lạc bước trần ai
Chiếc lá vàng rụng bay vào chiếu
Mai ta về theo gió thu phai
THÁNG 8, MƯA VỀ BIỂN KHƠI
Chiều mưa nhớ bạn thời dong ruổi,
Ôm gối thờ ơ ngồi co vai.
Tháng 8 trời mưa buồn rưng rức,
Nước chảy theo dòng về biển khơi.
Ta biết đâu dưới trời Phan Thiết,
Mưa có về theo gió mây đưa.
Ta biết đâu em còn thương tiếc,
Lời muộn phiền bài hát "Diễm xưa".
Ta nhớ chứ trường xưa bè bạn,
Nguyễn Hoàng một thuở hẹn non sông.
Em nhớ chứ bài ca viễn mộng,
Tìm động hoa vàng nhớ xa xăm.
Như cổ tích hoa vàng mấy độ,
Chốn đầu non người mãi chưa về.
Cuối bãi ghềnh chiều hôm thấp thoáng,
Bóng người đâu biền biệt nẻo quê.
Sao bỗng nghe mùa thu mắt biếc,
Thoáng về đây như nỗi hẹn hò.
Sao bỗng nghe xôn xao ngày cũ,
Khung trời xưa giờ đã hoang vu.
Ô hay,buồn tênh đòi khô cạn,
Ngâm câu thơ cũ dạ nào nguôi.
Tháng 8 trời mưa buồn rưng rức,
Nước chảy theo dòng về biển khơi.
QUA CẦU THẠCH HÃN
Anh trở về qua cầu Thạch hãn
Tìm lại khung trời xưa đã xa
Ngắm dòng sông yên nằm đành phận
Bao tang điền thương hải cũng phôi pha
Mắt anh không còn trong như buổi ấy
Không thấy lăn tăn sóng vỗ chân cầu
Con sóng vỗ trong lòng anh năm cũ
Mấy mươi mùa trôi nổi sóng về đâu?
Đứng trên cầu bâng khuâng nhìn nước chảy
Mấy nhịp cầu trơ trọi tháng cùng năm
Ôi những cuộc đời trôi theo số phận
Cũng dập dềnh như kiếp sống đa đoan
Vẫn còn đây mưa Tích tường Như lệ
Nắng Nhan biều chùa Sư nữ bên sông
Tiếng chuông chiều năm xưa còn đồng vọng
Giữa mây trời sông nước mênh mông
Nên có khi anh còn hoài niệm
Một tình riêng u ẩn tự bao giờ
Trăng đã khuất bên kia miền viễn mộng
Hơn nửa đời chưa hết ngu ngơ
Đừng trách anh hoài cảm những lời thơ
Con chim nhỏ đã bay về với biển
Chiều qua cầu âm vang thời mới lớn
Buồn mênh mang vương vấn nợ tình xa
KHI VỀ QUẢNG TRỊ
Trở về khi không còn trai trẻ,
Đường trường xa ngựa nản chân bon.
Lớp lớp mây đưa hồn lau lách,
Mưa trong lòng tôi em biết không?
Về đây ngơ ngẩn cùng mây núi,
Núi đứng ngàn năm vẫn chở che.
Chở che ta nhé,giùm ta nhé!
Kiếp này đành mãi kẻ xa quê.
Ta về bước chân thật êm,
Vườn xưa sao quen mà lạ.
Ta về nghêu ngao khúc hát,
Qui cố hương hề,qui cố hương!
Công danh bèo bọt như là mộng,
Chuyện cũ nhiều khi lắm đoạn trường.
Bạn bè dăm đứa đi biền biệt,
Mút mùa lệ thuỷ chẳng tăm hơi.
Quê cũ giờ đây thành đất khách,
Bóng chim tăm cá tận phương trời.
Em còn nhớ chút tình ta tuổi dại,
Dù cho tình nhỏ đã phôi pha.
Em còn nhớ con đường xưa áo lụa,
Một thuở đi về rộn gót hoa.
VỀ MỘT CON ĐƯỜNG.
Tôi sẽ về tìm lại tuổi thơ tôi,
Đường Bờ hồ số nhà...Lê Thái Tổ
Chỉ mấy chục bước chân là ra tới phố,
Phố ngày xưa còn thấp thoáng ngày nay.
Con đường tới trường mỗi buổi sớm mai,
Nắng lung linh chảy dài chân Thành cổ.
Mưa giăng đan kín lối chiều về,
Tôi lớn dần theo nhịp võng mẹ đưa,
Bao đứa con với bao điều mong ước.
Cùng đám bạn bè nhởn nhơ thân thiết,
Những buổi chiều lộng gió nắng bờ sông.
Cà phê Quyên ngọt ngào trong khói thuốc,
Những đêm buồn dạo bước phố mùa đông.
Ôi nhớ hoài trăm nỗi nhớ mênh mông!
Nơi chốn ấy có tình yêu ấp ủ,
Có nắng vàng ngập tràn trên phố,
Có trăng soi in bóng Cổ thành.
Tôi sẽ về tìm lại bóng me xanh,
Em và tôi có những điều không nói được.
Mùa hạ đỏ hoang tàn trong kí ức,
Em còn không nuối tiếc một con đường?
NGUYỄN VĂN LONG