Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2014

TÌNH NGUYỄN HOÀNG 6471


 

SÁNG HÔM NAY, MỒNG 6 THÁNG 6 NĂM 2014 ACE NGUYỄN HOÀNG 6471 TẠI QUẢNG TRỊ, GỒM NGUYỄN THỊ TỴ, LÊ QUANG SINH, VÕ ĐỨC MINH, NGUYỄN THỊ TOÁN,TRẦN VĂN KHÔI, NGUYỄN ĐĂNG THY, LƯƠNG VĂN THẢN, NGUYỄN VĂN ĐÔNG, DƯƠNG THỊ NGỌC VÀ CHÂU HẢI DẦN ĐẾN THĂM MẸ CỦA NGUYỄN HIẾU TẠI 133 NGÔ QUYỀN,TX QUẢNG TRỊ.

 BÊN TRÁI TỪ NGOÀI VÀO TRONG:MINH, SINH,ĐÔNG,DẦN, THY
BÊN PHẢI TỪ NGOÀI VÀO TRONG: TỴ, KHÔI, THẢN

 

 

 

LÊ QUANG SINH TRAO QUÀ CHO MẸ CỦA HIẾU, CON DÂU NHẬN
 
NHÂN CÓ CHÂU HẢI DẦN TỪ TP HỒ CHÍ MINH RA QUÊ, ACE MỜI VỀ HẺM BÁNH CUỐN CÙNG THÂN MẬT, TẠI ĐÂY ĐÃ GỌI THÊM HOÀNG VĂN XÊ TỪ CHỢ THUẬN LÊN VÀ PHAN VĂN DÃ TỪ GIO LINH VÔ .KHI GẶP NHAU THÌ BAO NHIÊU CHUYỆN TRÊN TRỜI DƯỚI ĐẤT, ĐÔNG TÂY KIM CỔ TRANH NHAU.DẦN TÂM SỰ :"...MÌNH RẤT SƯỚNG LÀ ĐƯỢC SINH HOẠT TRONG NHÓM SQTĐ 471 LẠI CẢ TRONG NHÓM NH6471.





 

NGÀY HÔM QUA, MỒNG 5 CHÚNG TÔI ĐÃ VÔ LÀNG CỔ PHƯỚC TÍCH VIẾNG VÀ THẮP NHANG CHO BỐ VỢ CỦA VÕ ĐÌNH ĐOAN





RỒI QUA NHÀ DƯƠNG THỊ NGỌC Ở HỘI KỲ
CHỘ MẦY BỌC BƯỞI MÀ THÈM NHỎ DẢI KHÔNG DÁM NÓI, O NGỌC CHỈ MỜI ĂN THỊT HEO QUAY VÀ UỐNG BIA HUDA THÔI





CUỐI CÙNG ACE Ở TX QUẢNG TRỊ CÙNG VỚI O NGỌC RA THĂM LÊ MỘNG HIỀN NGHI ĐAU BỆNH HIỂM NGHÈO.




Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2014

CẦU LÒN QUẢNG TRỊ


 *Nguyễn Huế

Quảng trị và Huế đều có Cầu Lòn, tiếng gọi chung và thân thương của dân địa phương, nó thể hiện từ sự kiện thực tế, đường bộ ở trên và cầu sắt ở dưới hoặc ngược lại, tuy có khác nhau vị trí của đường bộ Huế và Quảng Trị, nhưng người ta vẩn gọi là Cầu Lòn. Cầu Lòn ở Huế gần cầu Bạch Hổ, đường bộ trải nhựa ở dưới, đường sắt ở trên, người dân từ Kim Long, Long Thọ phải đi qua đường này. Trái lại ở Quảng Trị cũng có một cái Cầu Lòn nằm tại La Vang Trung đoàn, nhưng thuộc Thôn Long Hưng, Xã Hải Thượng, Quận Mai Lĩnh (cũ), đường xe lửa chạy ở dưới, đường bộ ở trên với hình vòng cung, nối giao thông từ Thánh Đường La Vang về đến Thị Xã Quảng Trị, băng qua ngã tư Quốc Lộ 1 từ Nam ra Bắc và từ Bắc vào Nam.

Tôi ra sống ở đây với gia đình từ năm 1961, học trường Tiểu học Tiến Đức, nhà tôi ở cuối xóm, dọc theo đường rầy, gần một khe nhỏ, bên cạnh là nhà chị Thu Vang, vợ của anh Trần Đình Thái, trong khuôn viên nhà chị Thu Vang, còn có gia đình chị Lý, Sự từ Gio Linh vào, phía sau có nhà bạn, tên là Động, giờ không biết ở đâu, đối diện phía bên kia đường rầy là nhà Ông Chít, làm nghề Y tá, Ông có một người con gái tên Nhung, học trường Bồ Đề nổi tiếng là hoa khôi thời đó. Nếu là lính Trung Đoàn 1, Công Binh, Pháo Binh, Thiết Giáp đồn trú quanh vùng đó đều biết Cầu Lòn là tụ điểm cờ bạc trong những ngày gần Tết và sau Tết, đó là trò chơi Bầu, Cua,Cá, Tôm bày dọc đường rầy, có một năm, Lộc chỉ có 1 đồng bạc, chơi bầu cua ăn được 500 đồng, nhưng sau đó đánh cũng thua hết, trong dịp này tôi thường thấy ông già, hình như ông ở vùng Thạch Hãn, chạy chiếc xe đạp, có một giỏ đựng đâỳ thuốc lá và vài xấp vé số kiến thiết, ông thường rao to “Ai mua thuốc lá Quân bọp bụ, vé tức cười không”. Một món trò chơi khác, có vẻ ăn thua đỏ đen hơn, đó là món xóc dĩa, bên chẳn, bên lẻ, nhiều người tàn gia bại sản về món ăn chơi này, như hai câu:

      Cờ bạc là bác thằng bần

      Cửa nhà bán hết đem thân vào tù.

      Nhà ông Ích là tụ điểm lớn nhất, có máu mặt ở Cầu Lòn, gây sòng to, lo ăn uống và lấy xâu. Xâu là nguồn lợi rất lớn nên nhiều người thích tổ chức, nhưng cũng có sự nguy hiểm của nó, dẫn đến chết người như trường hợp nhà ông Đô, nhà gần giếng phía sau nhà tôi khoảng 30 mét, ông có hai đứa con trai tên là Đô và Cóc, đã chứa cờ bạc, trong lúc đang sát phạt ăn thua, bỗng dưng có môt toán lính khác dùng lựu đạn đã mở chốt, lùa hềt tiền trên chiếu , không biết lý do gì, lựu đạn đã nỗ, cả gia đình đều chết hết. Hầu hết những tay chơi đều là lính, độc thân xa nhà, sau những lần nghỉ dưỡng sức, không hành quân, họ thường la cà các quán nhậu hoặc vô sòng bài bạc này, cuộc sống của họ chẳng biết chết khi nào, một viên đạn vô tình nào đó sẽ đưa mạng sống của họ xa lìa thế gian, bởi vậy họ tìm nguồn vui nhất thời, cần có tiền ngay để tiêu xài, thật thế những người lính mang dòng máu đỏ đen này, đâu biết tương lai, đâu biết ngày mai, ngày mai đi về đâu họ đâu cần biết và chỉ biết hôm nay.

     Từ Thạch Hãn hướng về Thánh Địa La Vang, đi qua ngã tư Quốc Lộ 1, qua khỏi nghĩa địa khoảng nửa cây số, đây là chỗ bắt đầu lên dốc, bên phải là đất nghĩa địa, được dời đi chỗ khác, để lấy đất đắp làm bờ dốc tạo thành môt con đường mới, tráng nhựa với độ dốc khoảng 10-15 độ tính từ chân tới cầu, hai mố cầu bằng bê tông cốt thép được lắp đặt song song với đường rầy, trên hai mố cầu này đươc đặt lên những dầm bê tông cốt thép,và được phủ bởi nhựa đường và bê tông, hai lan can cũng được đúc bằng những côt bê tông nhỏ để giữ an toàn cho người đi bộ cũng như người lái xe khi đi qua cầu này, xin xem hình ở dưới:



 

      Vùng đất để lấy đất đắp, tạo nên một cái hồ lớn, một góc hồ được Ông Nghêu xây lên một cái nhà sàn, giống như một nhà thủy tạ, dưới nuôi heo suốt ngày kêu ục ịch. Thời đó, chính quyền bắt thanh niên phải gia nhập Nhân dân Tự vệ, tôi cũng dính, không được miễn, dù năm đó đang học lớp 11, chuẩn bị thi tú tài 1, khi làm lính bất đắc dĩ này, thỉnh thoảng tôi được phân công trực gác tại địa điểm này, một địa điểm đáng nhớ trong thời binh lửa thời bấy giờ, vào khoảng năm 68-69 và luôn luôn nhớ như bài thơ tôi sáng tác ở dưới.

  Nhớ Nhân Dân Tự Vệ

  Nhớ đồ đệ Xạ Nghêu

  Nhớ võng treo trên gác

  Nhìn xa xa man mác

  Đàn heo con ngủ dưới

  Súng grant trên gác

  Bảo vệ cái gì đây

  Hỏi trời, đất có biết

  Cảnh tình đời thế sự

  Xin hai chữ bình yên

  Thanh niên thời ly loạn

  Khủng hoảng với cảnh này!

   Giờ xin các bạn định hướng để về Cầu Lòn, thực ra có hai hướng để về từ thị xã Quảng trị, một là chạy theo đường Trần Hưng Đạo vào hướng ga Quảng trị chạy dọc theo theo đường đất, song song với đường rầy, qua khỏi xóm nhà bên phải, có nhà Võ Quê, Thái Đào, đi một đoạn nữa, bên trái là nghĩa địa, bên phải là đường rầy, thì tới Cầu Lòn, chỉ có xe đạp, xe gắn máy và người đi bộ qua dưới gầm cầu, xe hơi không thể qua được, qua khỏi gầm cầu là nhà bà Thao phía bên trái, bên phải là nhà ông Xạ Nghêu và tới cuối cùng dọc đường rầy của xóm là nhà tôi.

 Nhà tôi đất khá rộng, chung quanh hàng rào trồng bằng cây dứa, có gai, đọt non có thể ăn được, lá có thể cắt ra làm chong chóng cho con nít chơi, rễ cắt ra làm bốn, phơi khô, có thể bện lại thành một dây gàu múc nước, hang dứa làm cho tránh trâu khỏi đi vào phía trong sân, tuy nhiên trâu cũng hay cạ lưng vào đây để đở ngứa, bên trong có ba bụi tre rất lớn, gia đình tôi thường lấy mụt măng, lột vỏ, cắt ra từng mảnh nhỏ, luột chín nhừ, vớt ra rồi dùng dầu phụng để xào với tỏi, nấm mối, ớt, dù không có thịt nhưng vẫn ngon đáo để, hoặc làm măng chua để nấu canh với cá đồng, món ăn thật là tuyệt, đối với gia đình tôi vào thời đó, một cái sân đằng trước rộng, thường để gốc củ sắn, gốc này để lâu ngày gần mục, nấm mèo mọc lên từ đó, ngoài gốc sắn ra còn cóc gốc cây sim được đào bới từ rừng về, than đốt lò từ gốc cây sim rất là tốt và lâu tàn. Có lần, một con rắn học trò ở trong đống gốc đó bò ra, cậu Phước con bà Ngại đập chết, tự nhiên nhiều con rắn khác bò ra bu quanh con rắn chết đó, thật là một hiện tượng lạ lùng mà tôi chưa từng gặp,vì không thể có rắn nhiều trong cùng một lúc như vậy được, phải có một sự huyền bí nào đây, tôi đã liên tưởng như chuyện con rắn trong câu chuyện trả thù công thần Nguyễn Trãi, dưới thời vua Lê Lợi, bị tru di tam tộc, ảnh hưởng đến ba đời, bởi vậy tôi liền nói cậu Phước ra chắp tay cầu khấn về sự ngỗ nghịch của mình và xin tha thứ, môt lúc sau bầy rắn biến mất. Mỗi lần sau khi đi học về, tôi thường hay tụ tập bạn bè, trong đó có Phước, Lộc, Thọ em của chị Thu Vang, Động ở đằng sau, Tý ở bên kia đường rầy, và chị Khâm ở thuê trong nhà, quay quần bên một cái bàn sắt mỗi bề khoảng 60 cm, bày bộ bài Tây tú lơ khơ (Playing Card) để chơi Xì dách, Xì tố, dù một ván một đồng hoặc chỉ tố đến 5 đồng là tối đa, nếu xui chơi cả buổi cũng mất vài chục, hậu quả của nó còn mang lại dư âm đến bây giờ là vết sẹo trên má tôi, có một lần khi chơi bài với Đô, Cóc, Yến. Đô bấm bài làm dấu trên góc của con Xì Ếch, tôi phát hiện được, rồi gây gổ nhau, Đô lấy cái gào nước có dây quay vào mặt tôi, làm sưng mấy ngày mới hết, lúc đó tôi tức quá tôi chạy ra đường rầy lượm cục đá, ném trở lại vào đứa em của Đô, Cóc bị viên đá trúng vào miệng phải chạy về nhà, về sau với thương tích hai bên đều có, bị qua bị lại nên cũng huề. Nhớ lại thời đó với đam mê cờ bạc đã qua đi, môt kỷ niệm khó phai mờ trong ký ức dù tuổi đời đã chồng chất.

  Nhà tôi gần bên một cái lạch, có một khoảng đất rộng nằm sát đường rầy và có con đường dốc nhỏ, có một lần Ông Phiến, nhà ông ở trên xóm cát, sát bên hông Trung Đoàn 1, ông có một chiếc xe xích lô, thường chạy ở thị xã Quảng Trị, có một buổi trưa ông đậu xe ở bãi đất trống bên cạnh nhà tôi, vì cái cầu nhỏ không thể mang chiếc xích lô về nhà, tình cờ chiếc xích lô lao xuống hố nước sát cạnh nhà tôi, bởi vì gió hay bởi một gả nghịch ngợm nào đó. Đặc biệt ở Cầu Lòn, mỗi nhà đều có hầm trú ẩn, để tránh pháo kích, hầm được được đào sâu dưới lòng đất, to nhỏ tùy theo chủ nhà, hầm có thể làm trong nhà hoặc ngoài vườn, trên hầm được gác ngang bởi những tà vẹt đường rầy, bên trên lót ván hay tôn, sau đó chất bao cát lên trên và xung quanh, chỉ chừa một lỗ làm bậc thang đi xuống, mỗi lần nghe còi hú trong đồng là lật đật bò xuống hầm, khoảng nửa tiếng hoặc một tiếng, không nghe súng nỗ lại bò lên. Sống trong vùng lửa đạn lúc nào cũng hồi hộp, lo âu, sống đó, chết đó chẳng biết đằng nào mà mò, chỉ cầu ơn trên phò hộ và ban phước lành. Sau này, có gia đình anh Nguyễn Quang Thơ và chị Năm cũng ở trong nhà, sau biến cố 72, mỗi người mỗi ngã,và sau gần 40 năm mới gặp lại ở Hội Ngộ Đồng Hương tại Boston, Massachusetts năm 2012

 Một hướng khác về Cầu Lòn, là từ Thị Xã qua ngã Quang Trung, tới ngã tư có trường Nguyễn Hoàng quẹo phải dọc theo đường Thạch Hản, một con đường có rất nhiều dân học sinh Nguyễn Hoàng trú ngụ, như Trần Văn Hảo, Trần Thị Sáo, Trần Phong Dũng, Ngô Mậu Dũng, Bùi Truyền, Bùi Bá, Nguyễn Vang gần tiệm sửa xe đạp Công Tâm, bên cạnh có con hẻm đi vào nhà Lê Thiện Thuyết. Sau khi qua khỏi ngã tư Quốc lộ 1, qua khỏi khu nghĩa địa thì đến chân dốc đường lên cầu, muốn vào xóm Cầu Lòn phải rẽ trái, tại chỗ mép đường có nhà bạn tên là Ruộng học Trung Học Bồ Đề, có sáu ngón, trước mặt nhà Ruộng có một cái giếng chung, trong xóm đó tôi cũng có vài người bạn, như là Hoa con bà bán chè, đặc sản chè của bà, có món chè đậu ván đặc sền sệt, ngon hết chỗ chê, lúc nào cũng hết trước so với các món chè khác. Ngoài ra còn có Nguyễn Công Hiệu, một người bạn thân nhất, một giáo viên dạy Vạn Vật lớp 12 tại Đà Nẳng, nay đã nghĩ hưu, chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc từ khi vào học trường Nguyễn Hoàng cho đến bây giờ, thời đó tôi tưởng Hiệu được lọt vào mắt xanh của Lụa con bà Thao, một người con gái đẹp thùy mỵ, có mái tóc dài che khuất bờ vai, người thon gầy cao ráo, dáng đi thướt tha khi mặc áo dài trắng, tung tăng bên đám bạn nữ sinh khác, hoặc đạp xe thường ngày qua con đường nhỏ hẹp.

 Bây giờ xóm nhỏ Cầu Lòn không còn nữa, đường rầy được tái dựng lại, sạch sẽ, có kỹ thuật để cho tàu lửa qua lại suốt ngày, hai bên đường không còn nhà san sát, không một tiệm tạp hóa, không một bóng người nào qua lại, thay vào đó những bụi chuối, những hàng cây lạ và một mái nhà của ai đó đươc dựng lên sau biến cố 75, cảnh cũ người xưa đâu còn nữa, chỉ còn là kỷ niệm.

                                                               NH

Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014

TIỄN KIM OANH ĐI ĐỊNH CƯ TẠI MỸ

Chào các bạn
Sáng chủ nhật 30.03.2014 tại nhà hàng Đông Hồ 3 NH6471 có buổi họp mặt tiễn Kim Oanh lên đường định cư đoàn tụ gia đình
Đến dự có Ban liên lạc Nhóm (Trần văn Hảo, Ngô Hướng, Trần Phong Dũng), vợ chồng Bùi Phước Vĩnh, vợ chồng Lê Bá Lư, Châu Hải Dần, Văn Kế Thế, Lê Chí Dũng, Lê Văn Pháp, Trần hửu Giáo
Kim Oanh - một thành viên mới gia nhập nhóm vài năm trở lại đây nhưng rất tích cực trong các hoạt động chia sẽ tình thân, hổ trợ khó khăn cho các bạn trong nhóm. 
Rất tiếc do hoàn cảnh gia đình, thời gian sinh hoạt không được lâu nhưng chúng tôi nghĩ Kim Oanh luôn luôn đứng cạnh NH6471 dù ở nơi đâu, các tình huống khó khăn trong cuộc sống nói chung và của các thành viên NH6471 nói riêng luôn được sự quan tâm của Bạn
Thay lời muốn nói, các thành viên dự tiệc đã dùng lời ca, tiếng hát, vần thơ, điệu hò với những tác phẩm như Lên xe tiễn em đi, Em theo trường về, Vì đó là em, Anh còn nợ em, Người đi qua đời tôi, Vì đó là Em,...để biểu tỏ tình cảm của mình và của Nhóm dành cho Oanh, một người BẠN rất thực với đời thường
Theo Oanh báo (cũng như lời tiên đoán của Lê Bá Lư : "Oanh hứa Oanh đi sẽ trở về"), Oanh sẽ trở về trong một ngày gần đây, chúng tôi hy vọng được đón Oanh với những điều tốt đẹp
Chúc bạn lên đường bình an, cuộc sống mới vui vẻ, nhiều may mắn
Trần văn Hảo


Nơi họp mặt tiễn Oanh

 
Phước Vĩnh, Chí Dũng, Bá Lư, Hửu Giáo, Kế thế, Văn Hảo, Ngô Hướng, Văn Pháp, Phong Dũng (đứng)
Nhung (vợ Lư), Oanh, Chung (vợ Vĩnh) 

Anh Bùi Nghị chụp chung với nhóm trong lúc chờ đón các Bạn (Anh Nghị ngồi cạnh Lư)

Hảo tuyên bố khai tiệc

Nhân vật chính : Kim Oanh


Chí Dũng tặng hoa và dĩa CD của Dũng


Hửu Giáo tặng hoa cho Oanh

Giáo ôm đàn hát tặng Kim Oanh

Nâng ly chúc nhau

alt
Anh còn nợ Em

3 thành viên nữ chụp kỷ niệm 

Thứ Ba, 18 tháng 2, 2014

HỌP MẶT ĐẦU XUÂN GIÁP NGỌ 2014

Một số hình ảnh họp mặt đầu xuân của nhóm NH 6471 tại Sài Gòn ngày 16/2/2014



Đứng từ trái sang:Quyền-Thế -P.Dũng - Hướng -Dần-Xâm-Thọ-LCDũng-Quát-Vĩnh-Đoan-Thảo
Ngồi từ trái sang:Vợ Thảo-Vợ TPDũng-Oanh-Lan-Xuân-Loan-Gai-Chữ
Ngô Hướng thay mặt trưởng nhóm Hảo chúc mừng năm mới
Thầy Bảo phát biểu
Quang Thảo và Trần Hưng



Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

HỘI NGỘ ĐẦU XUÂN




HỘI NGỘ ĐẦU XUÂN

Bốn mùa bốn bạn gặp nhau
Hào, Lư, Ổi, Phước rót câu tâm tình
Anh em bè bạn chúng mình
Cùng quê Quảng Trị, chung tình trường xưa
Gặp thật mà tưởng như mơ
Đùng đùng gợi nhớ tuổi thơ Nguyễn Hoàng
Sáu tư bảy mốt tuổi vàng
Đầu xuân ghi lại vinh quang trường mình


Quán Bốn Mùa- Đà Nẵng- 12-02-2014 Giáp Ngọ
Hào-Lư-Ổi-Phước

Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014

NGUYỄN HOÀNG 6471 TẠI QUẢNG TRỊ GẶP MẶT ĐẦU NĂM

        
HÔM NAY NGÀY MỒNG 10 ÂM LỊCH NĂM GIÁP NGỌ, NGUYỄN HOÀNG 6471 TẠI QUẢNG TRỊ TỔ CHỨC GẶP MẶT ĐẦU NĂM TẠI NHÀ ANH NGUYỄN HỒNG HIẾN Ở THỊ XÃ QUẢNG TRỊ.                                                                                                                                    .

    NĂM NAY,DO HOÀN CẢNH KHÔNG CHO PHÉP NÊN KHÔNG MỜI CÁC THẦY CÔ VÀ CÁC BẠN NH6471 Ở HUẾ DỰ NHƯ CÁC NĂM TRƯỚC ( KÍNH XIN CÁO LỔI VỚI QUÝ CÔ THẦY VÀ CÁC BẠN),NHƯNG LẦN NÀY CÓ 2 VỊ KHÁCH PHƯƠNG XA: QUANG TUYẾT VÀ DIANE ĐỨC.                                                                                                                                    .

    SAU  LỜI CHÀO MỪNG VÀ ĐIỂM QUA MỘT SỐ HOẠT ĐỘNG CƠ BẢN CỦA NH6471 TẠI QUẢNG TRỊ,QUANG TUYẾT ĐƯỢC ƯU TIÊN TÂM TÌNH ĐẦU TIÊN,TIẾP ĐẾN LÀ GIỌNG CA VÀNG CỦA LÝ THỊ TY.KHÔNG KHÍ TRỞ NÊN RỘN RÃ HƠN KHI NHỮNG TIẾNG HÁT SÔI ĐỘNG,TRẦM ẤM CỦA NGỌC ANH,NGUYỄN THỊ MỸ,HỒ NGỌC BÔI,HOÀNG CÔNG HIỀN,NGUYỄN ĐĂNG THY,LÊ MỘNG HIỀN,PHAN VĂN LÂN,HỒ NGỌC DƯ,NGUYỄN VĂN ĐÔNG,DIANE ĐỨC,QUANG TUYẾT...CẤT LÊN.                             .


     CUỘC VUI KẾT THÚC HỒI 13 GIỜ CÙNG NGÀY,MỘT SỐ BẠN VỀ TRÀ LIÊN ĐÔNG THẮP CHO BẠN TRỊNH ĐÌNH DẨN MỘT NÉN NHANG VÀ VÀO CÂU NHI THĂM BẠN LÊ THỊ NGỌC THÚY VỪA ĐI CHỬA BẸNH Ở TP HỒ CHÍ MINH RA.    BUỔI HỌP MẶT DIỂN RA THẬT NỒNG ẤM, CHAN HÒA,VUI VẺ ,THẮM TÌNH ĐỒNG MÔN.
                                    .
 NGUYỄN HIẾU CHÀO MỪNG
CHỤP HÌNH KỶ NIỆM
 





Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014

Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013

HỌP MẶT VỚI VÕ ĐÌNH CHỮ

     SÁNG NAY,31 THÁNG 12 NĂM 2013, NHÂN BẠN VÕ ĐÌNH CHỮ TỪ KRONGNO, DAKNONG VỀ THĂM QUÊ VÀ VÕ ĐỨC MINH KẾT THÚC  CUỘC HÀNH TRÌNH DU LỊCH QUA XỨ CỜ HOA, MỘT SỐ ACE NGUYỄN HOÀNG 6471 TẠI QUẢNG TRỊ CÓ MỘT BUỔI HỌP MẶT CUỐI NĂM TẠI THỊ TRẤN HẢI LĂNG .
ĐÚNG 9 GIỜ ACE ĐÃ CÓ MẶT TẠI NHÀ VÕ ĐỨC MINH, VÕ ĐÌNH CHỮ TỪ GIÁP HẬU NÊN ĐẾN SỚM HƠN, CÒN NGUYỄN THỊ MỸ TUY Ở DƯỚI CHỢ DIÊN SANH NHƯNG ĐẾN QUÁ MUỘN.SỐ ACE Ở ĐÔNG HÀ, TX QUẢNG TRỊ VÀ TRIỆU PHONG ĐI VÀO  TRÊN HAI XE CỦA NGUYỄN NGỌC ANH VÀ TRẦN VĂN KHÔI. SỐ ACE Ở ĐÔNG HÀ, TX QUẢNG TRỊ VÀ TRIỆU PHONG, NGOÀI TỴ VÀ SINH, PHẦN ĐÔNG CHƯA MỘT LẦN GẶP CHỮ, TUY VẬY GIỮA ACE NẦY VỚI CHỮ KHÔNG CẢM THẤY XA LẠ
TẠI NHÀ VÕ ĐỨC MINH, SAU KHI ĐƯỢC THÔNG BÁO VỀ HOÀN CẢNH ÉO LE CỦA GIA ĐÌNH THẦY TRẦN VĂN TUẦN, ACE CHÚNG TÔI ĐÃ TỰ NGUYỆN ĐÓNG GÓP MỘT CHÚT ÍT ĐỂ CHIA SẺ VỚI THẦY TRONG LÚC NÀY.

HÌNH ẢNH ACE NGUYỄN HOÀNG 6471 TẠI NHÀ VÕ ĐỨC MINH:






CHỦ NHÀ VÕ ĐỨC MINH ĐÃ NHÃ Ý MỜI ACE ĐẾN NHÀ HÀNG DUYÊN MẾN CÙNG VUI VẺ CUỐI NĂM VỚI VÕ ĐÌNH CHỮ.

Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2013

HOÀNG THANH BÌNH ĐÃ ĐI XA



Chào quý thầy Cô và các Bạn
Thêm một Bạn của NH6471 : HOÀNG THANH BÌNH đã đi xa
Sáng nay 29.12.2013 chúng tôi : Trần Phong Dũng, Lê Văn Tuấn, Phan văn Thám, anh chị Trần Văn Tấn, Hồ thị Phương Loan, Trần thị Xuân và anh chị Trần văn Hảo đã đến Trị An viếng điếu, kết hợp với Lê Bá Lư và Văn kế Thế lên từ 27.12.2013, Võ Đình Đoan lên tối qua 28.12.2013 và anh em NH6471 ở Trị An (Nguyễn Ngọc Phụ, Nguyễn cường Nam, Hồ ngọc Phụ) tiễn đưa bạn về nơi ở mới. Được biết trước đó, các NH6471 khác như Trần hửu Giáo (Xuân lộc Đồng nai), Lê Hường BRVT, Bùi Phước Vĩnh TPHCM, Trương ngọc Bĩnh (Đức Linh Bình Thuận ...) đã tranh thủ lên viếng điếu và phân ưu cùng gia đình. Cũng còn rất nhiều NH6471 muốn lên viếng điếu và chia sẽ với gia đình nhưng do hoàn cảnh cuộc sống và điều kiện cá nhân nên đành gởi trọn tình thương yêu Bạn nhờ nhóm lên cáo biệt
Hoàng Thanh Bình, một bạn tuy ở xa nhưng rất tích cực trong các sinh hoạt của NH6471 nói chung và NH6471 Saigon nói riêng, không một buổi sinh hoạt hay gặp mặt bạn bè từ mọi nơi về Saigon mà mình vắng mặt, đã thế mà còn động viên các NH6471 khác cùng về tham gia, dùng phương tiện và điều kiện cá nhân để hổ trợ bạn bè.
Tôi vẫn nhớ hoài hình ảnh một buổi tối tháng 10.2013 khi tôi có dịp thăm Bình đang dưỡng nghĩ tại nhà ở Hàng Xanh, khi đó Bình đã yếu lắm nhưng rất vui khi có tôi đến thăm, Bình kể nhiều chuyện về diễn tiến sức khỏe, về chuyện các Bạn đến thăm Bình, hỏi thăm tôi về tình hình sinh hoạt trong nhóm và nhắc vợ đưa tiền cho tôi để cho Bình đóng góp vào quỹ sinh hoạt NH6471 hàng năm, quỹ hổ trợ các cháu SV và cách riêng tặng cháu Lê Trọng Tấn con của NH6471 Lê Hường một cháu SV vượt khó vươn lên, dù rằng tôi nói Bình cứ an tâm điều dưỡng, chúng tôi ghi nhận việc này nhưng Bình một mực bảo vợ đưa tiền mặt cho Hảo theo ý nguyện, thật là một tình cảm hiếm thấy
Được biết không những Bình quan tâm sinh hoạt của NH6471 mà còn là một thành viên tích cực trong việc gắn kết anh chị em NH mọi thế hệ của tỉnh đồng nai nói chung và vùng Trị An, Vĩnh cửu nói riêng. Bình cũng là thành viên trong Ban liên lạc và hổ trợ tích cực các hoạt động của CHS Trung học Hải lăng

Sau cơm trưa chúng tôi tranh thủ qua thăm gia đình anh Võ Minh Lạc một NH đàn anh luôn quan tâm đến sinh hoạt của đồng môn và cùng nhau xuống nhà của Hồ Ngọc Phụ (NH6471 ở Cây Gáo, Trị An).
Sau đó chúng tôi trở lại nhà đám để tham dự buổi lễ di quan và tiễn đưa Hoàng Thanh Bình ra nghĩa trang
Bình ơi, an lòng Bạn nhé, thanh thản mà đi.
Chúng mình luôn nhớ đến Bạn với những hình ảnh và kỷ niệm thật đẹp
Trần Văn Hảo
kvct.jpg

Trần Văn Hảo, Trần Phong Dũng, Lê văn Tuấn dẫn đầu đoàn viếng

Trần Văn Hảo, Trần Phong Dũng, Lê văn Tuấn, Phan Văn Thám đang làm lể

Thứ Năm, 26 tháng 12, 2013

TIN BUỒN


CÁO PHÓ
Đau xót báo tin :
Bạn HOÀNG THANH BÌNH
NH6471
đã qua đời lúc 15 giờ 45 phút ngày thứ năm 26.12.2013 tại nhà riêng ở Trị an Đồng Nai
Lễ Nhập quan vào lúc 9 giờ sáng thứ sáu 27.12.2013
Lễ Động quan vào lúc 14 giờ chiều chủ nhật 29.12.2013
Thành thật chia buồn cùng gia đình và cầu chúc Bạn ra đi thanh thản
NH6471

Người theo dõi